Nhìn thấy vẻ mặt buồn bã của cháu, tim bà cũng nhói lên.
“Chanh Chanh, đừng buồn nữa con!” Bà Minh vỗ nhẹ tay cháu an ủi.
Bà biết, chuyện này khiến con dâu khó chịu, thì cháu gái mình càng khổ tâm hơn. Tất cả là do thằng con trai khốn kiếp của bà!
Bà nghiến răng: “Chuyện này để bà lo. Bà nhất định bắt ba con bỏ ngay cái thói ăn vụng khốn nạn này.”
Nhạc Chanh ngước mắt nhìn bà, môi cong cong thành nụ cười yếu ớt: “Có bà ở bên thật tốt quá.”
Bà Minh hừ lạnh, nghiến răng ken két: “Lát nữa bà bật quay video, ghi lại hết mấy trò xấu xa của tụi nó. Nếu còn dám tái phạm, bà tung lên mạng! Giờ thiên hạ toàn chuyện nhỏ xíu cũng đăng lên đó mà. Bà cũng đăng! Để xem ba con còn dám vênh váo không!”
Khí thế của bà Minh không hề kém cháu gái một chút nào. Nhạc Chạnh ban đầu còn nghĩ, dù sao đó cũng là con ruột của bà, chắc bà sẽ bênh ba cô đôi phần. Nhưng hóa ra bà còn giận gấp đôi cô! Nhưng thật không ngờ, bà cụ lại xông pha như vũ bão, chính nghĩa hừng hực không hề run tay.
Nhạc Chanh hít sâu một hơi, nặng nề đáp: “Con nghe lời bà.”
Thang máy nhanh chóng dừng ở tầng 20. Cả tầng toàn là phòng khách sạn, ngay ngắn một dãy dài. Nhạc Chanh vừa móc điện thoại ra định giở lại chiêu cũ thì đã bị bà Minh nắm tay kéo lại.
Bà Minh nghiêm mặt, giọng chắc nịch: “Chanh Chanh, ba con có sai đến mấy thì bà làm mẹ có thể đánh chết nó. Nhưng con là con gái, động tay vào thì không hay. Với lại, một đứa con gái trẻ như con không nên tận mắt nhìn mấy chuyện bẩn thỉu này."
Thế này nhé: ""Con ngoan ngoãn xuống lầu đợi bà, để bà xử lý, được không?""
Thấy Nhạc Chanh mím môi không đáp, bà lại nhỏ giọng khuyên: “Dù thế nào cũng đừng để sứt mẻ tình cha con. Nếu ba con biết con âm thầm tính kế như vậy, chắc chắn sẽ đau lòng lắm. Từ nhỏ tới giờ, nó thương con nhất mà. Hồi xưa, ai cũng chê mẹ con không sinh được con trai, nói con là đứa con gái lỗ vốn. Chính ba con đã vì chuyện đó mà đánh cho thằng Đại Vĩ nhà ông nhị một trận nên thân. Sau này con học giỏi, nó ngày nào cũng dắt con đi khoe khắp nơi, mấy nhà từng chê bai đều phải cúi đầu. Nó làm đàn ông thì dở tệ, nhưng làm ba coi như còn được. Chanh Chanh, chuyện này con cứ giả vờ như không biết, được không?”
Nhạc Chanh im lặng, mắt cụp xuống.
Bà cụ tiếp tục dỗ dành, giọng đầy thương yêu: “Bà không bênh ba con đâu. Chút nữa bà đảm bảo sẽ đánh cho ba con một trận tơi bời. Nhưng mà, bắt gian kiểu này, con gái nhìn thấy cũng không hay.”
Nhìn vẻ lo lắng của bà, Nhạc Chanh nghĩ ngợi một chút, rồi cắn môi khẽ gật đầu.
Bà Minh thở phào, đẩy nhẹ cháu gái: “Đi xuống đi, bà lo liệu.”
Nhạc Chanh gật đầu, bước vào thang máy. Nhưng sau một thoáng im lặng, cô lại bấm số 19. Thang máy dừng ở tầng 19, cô bước ra, tựa lưng vào tường, nhìn xa xăm. Trong lòng cô do dự có nên lên xem không? Cô không nghi ngờ bà dối gạt mình, tính cách bà cô hiểu quá rõ, bà tuyệt đối không làm thế.