Chương 16

Đinh đoong!

Tin nhắn đầu tiên đến, Minh Triết Nam chẳng mảy may quan tâm: “À, quẹt có năm triệu bảy thôi.”

Đinh đoong!

Chưa đầy mười phút sau, tin nhắn thứ hai: “Ồ, sáu triệu chín.”

Đinh đoong!

“Chín triệu!”

Đinh đoong!

“Mười bảy triệu!”

Đinh đoong…

Đến giờ, Minh Triết Nam nghi ngờ không biết con gái mình còn dẫn ông bà đi mua gì không nữa. Từ mười giờ sáng đến bốn giờ chiều, con gái anh đã quẹt của anh tổng cộng một trăm hai mươi triệu đồng! Số tiền này với Minh Triết Nam thì chẳng phải là chuyện to tát. Nhưng mà, tính cách con người mới là thứ quyết định. Đặc biệt với hạng người tay trắng làm nên cơ đồ như anh xem tiền như máu thịt của mình vậy. Anh thật sự cố gắng kiềm chế, không gọi điện mắng con gái một trận.

Minh tổng! Một bàn tay mềm mại đặt lên vai Minh Triết Nam, người phụ nữ dán sát vào lưng anh, ghé môi thổi một luồng hơi mát bên tai: “Người ta nhớ anh rồi.”

Minh Triết Nam đẩy cô ta ra, cau mày: “Cô lại giở trò gì đây?”

Người phụ nữ cũng không ngại, cắn nhẹ vào tai anh, giọng như rót mật: “Chị họ em tới họp ở Vạn Dung, đã đặt phòng xong nhưng lại đột ngột hủy. Hay là… chúng ta qua đó nhé?”

Cô ta mỉm cười quyến rũ, ngồi hẳn lên bàn làm việc của anh. Minh Triết Nam im lặng, ánh mắt rơi xuống đôi chân bọc tất mỏng của cô.

Cô ta lại cười, kéo nhẹ cà vạt anh: “Đi mà, bỏ phí thì tiếc lắm đấy.”

Đôi mắt long lanh, giọng ngọt như rắn nước.

Minh Triết Nam bỗng bật dậy, mạnh bạo hôn lên môi cô, gằn giọng: “Đi”

Anh vớ lấy chìa khóa xe. Có lúc vận đen đã bám thì uống nước cũng sặc, ăn cơm cũng hóc. Nói người khác thì chưa chắc đúng, nhưng với Minh Triết Nam thì... chuẩn không cần chỉnh. Nhạc Chanh nhìn người đàn ông ngoài cửa kính, ngẩng đầu lia mắt với bà nội một cái.

Phải công nhận, đừng bao giờ coi thường sức chiến đấu của các “lão tướng”. Mới hôm qua còn bỡ ngỡ, nay ông bà đã đi mua sắm cả ngày trời, từ choáng váng đến bình thản, chỉ mất đúng một ngày để thích nghi. Giờ mấy người họ đang ngồi trong quán cà phê, hai ông bà trông chẳng khác gì khách quen của thành phố. Chỉ tiếc, vừa ngồi xuống đã gặp ngay cảnh chướng mắt này.

Nhạc Chanh khẽ xoay cốc cà phê, mỉm cười nói: “Mẹ ơi, ông có vẻ hơi mệt rồi. Với lại mẹ cũng bảo không muốn đi dạo nữa. Hay mẹ đưa ông về trước nhé? Con với bà còn mấy thứ phải mua thêm.”

Cô còn cố ý nháy mắt với ông nội. Ông liền diễn xuất cực khéo, giả bộ yếu ớt: “Ôi chao, cái xương cốt già này mệt thật rồi.”

Chu Kiều Lạc vốn hiếu thảo, lập tức đứng dậy đỡ bố chồng.

Ai ngờ ông Minh lại phẩy tay, sải bước lớn như gió: “Đi thôi!”

Đợi hai người đi khỏi, bà Minh nghiến răng: “Thật đúng là không chịu yên thân, tự mình dâng tới cửa cho tôi xử đây mà!”

Bà bừng bừng nổi giận, đứng phắt dậy: “Tôi làm sao lại sinh ra một thằng con khốn kiếp như vậy! Đi, để tôi bóp chết nó!""

""Có phải tôi xui tận tám đời mới sinh ra ông bố phản bội như vậy không hả?"" Bà Minh giận đến mức run cả người.