Minh Triết Nam không hề giận, còn cười vui vẻ. Anh rút ngay chiếc thẻ tín dụng đưa cho con: “Mật khẩu là ngày sinh nhật con. Cứ dùng thoải mái nhé. À phải rồi, để ba làm cho con một thẻ phụ, sao ba lại quên mất chuyện này nhỉ!”
Nhạc Chanh vui vẻ nhận thẻ, cất luôn vào túi, không chút khách sáo. Chu Kiều Lạc nhìn con gái được như ý, cũng bật cười theo.
Bà Minh liền ném cho con trai một câu châm chọc, giọng sắc như dao: “Thẻ tín dụng là cái gì? Thứ tiêu trước trả sau ấy, hai ông bà già này đâu có xài được! Sao anh không đưa tiền mặt đàng hoàng cho Chanh Chanh? Tiền thì tiếc không cho con gái, lại đem ra ngoài nuôi đàn bà khác? Nhà họ Minh chúng ta từ bao giờ lại có đứa đầu đất thế hả?”
Phải công nhận, người mà mà Minh Nhạc Chanh khâm phục nhất chính là bà nội của mình. Đυ.ng trời đυ.ng đất, chửi ai cũng không kiêng nể, nghe thôi đã thấy sướиɠ cả người. Kiếp trước cô quá ngoan hiền, quá biết điều. Nghĩ lại mới thấy, chỉ những người như bà nội mới sống thật phóng khoáng, thật tự do!
“Bà ơi, bà chính là thần tượng của con đấy!” Nhạc Chanh nhào tới ôm chặt cổ bà nội.
Bà Minh đưa tay chọc mạnh vào vai con trai: “Nghe chưa, nghe chưa!”
Minh Triết Nam chỉ biết dở khóc dở cười: ""Mẹ à, tiền con thì con cho hết Chanh Chanh chứ cho ai! Trước kia con chẳng phải nghĩ nó còn nhỏ sao?""
Bà Minh hừ hừ: “Nó nhỏ mà đã tốt nghiệp đại học, từng đậu thủ khoa khối Tự nhiên của cả tỉnh đấy. Chẳng lẽ nó không biết tính toán tiền bạc à? Ngược lại, anh đấy, cái đồ học chưa qua tiểu học còn dám tự cho mình là giỏi chắc?”
Minh Triết Nam thầm thấy, đời mình khổ chỉ vì học hành dốt nát, bằng không giờ đã giàu gấp mấy lần.
Anh vội vàng giơ tay: “Được rồi được rồi, cho Chanh Chanh, muốn bao nhiêu cũng cho!”
Cả nhà cùng bật cười. Nhạc Chanh chợt nghĩ, giá mà cô không biết chuyện kiếp trước. Hoặc giá mà, kiếp trước ba cô chưa từng phản bội, chưa từng lập một gia đình khác…
“Ông bà đã dọn tới đây, nhà mình nên thuê người giúp việc đi nhé?”
Nhạc Chanh đề nghị: “Mẹ à, nhà đông người hơn, mẹ xoay xở không xuể đâu. Vả lại mẹ còn định học lái xe mà, mẹ cứ học, đừng lo việc nhà, khỏi làm phiền tụi con.”
Nghe vậy, Chu Kiều Lạc liếc con gái một cái, trưng ra gương mặt “đồ nhỏ vô tâm”
“Nhìn cái dáng vẻ của con kìa.”
Bà Minh liếc thẳng con dâu, giọng nghiêm khắc: “Chồng kiếm được tiền mà con không biết chăm chút bản thân, lại còn tự làm đến mệt rã người. Con ngốc à? Thuê giúp việc.!”
Nhạc Chanh hiểu tính ba mình: tuy có tiền, nhưng đúng kiểu “phú nhị đại” (đại gia mới nổi). Tiền thì chẳng thiếu, mà lại keo kiệt, luôn miệng bảo không thích người lạ ra vào nhà nên không chịu thuê ai.
Mẹ cô thì xuất thân khổ cực, càng quý trọng từng đồng, tất nhiên cũng không muốn. Thế nên, lần này ông bà đến, hóa ra lại có nhiều cái lợi không ngờ.
Tuy vậy, Nhạc Chanh vẫn lo mẹ sẽ thấy gánh nặng. Dẫu sao, chuyện mẹ chồng nàng dâu từ xưa vốn đã khó dung hòa. Bà nội cô tính tình mạnh mẽ, đâu phải ai cũng chịu nổi. Hai cô thím của cô còn chẳng dám cãi bà, huống hồ mẹ cô, một người tính tình hiền lành, chẳng thích xung đột.