Chương 13

Kiếp trước, hai ông bà vẫn sống mãi ở quê. Thân thể cả hai đều khoẻ mạnh, cứ thế mà ung dung tuổi già. Chỉ tiếc, bà Minh sau đó lại mất mạng vì ăn phải nấm độc sau cơn mưa. Bà vốn dĩ chưa từng nhặt nấm, cũng chẳng rành nấm dại. Nguồn gốc cây nấm ấy, rốt cuộc chẳng ai điều tra ra.

Từ đó trở đi, ông nội cũng chẳng còn tinh thần . Chưa đến nửa tháng sau, đang kéo gàu múc nước, ông trượt chân bổ nhào xuống giếng. Hai ông bà ra đi đúng lúc nhà họ Minh đang phải đối mặt với vụ thu mua công ty. Quãng thời gian ấy, Nhạc Chanh không biết mình đã chống chọi thế nào để sống sót qua được. Chính vì vậy cô không thể tha thứ cho Minh Tử Nguyên.

“Chanh Chanh, sao thế con?”

Nhạc Chanh ngẩng đầu, nở một nụ cười nhạt: “Không có gì đâu ạ.”

Bà Minh nắm lấy tay cháu gái, nghiêm túc hỏi: “Nói bà nghe đi, bố con rốt cuộc có chuyện gì? Ông ấy có phải đang ve vãn con hồ ly nào bên ngoài không?”

Nhạc Chanh không vòng vo, gật đầu xác nhận, rồi nghĩ thêm một chút lại nói: “Hình như là dì Viên Mai.”

Vừa nghe cái tên đó, mắt bà Minh sáng rực như hai tia lửa: “Con nói ai cơ?”

Nhạc Chanh nghiêm túc: “Là dì Viên Mai, em gái của thím cả.”

Nhưng cô vẫn chừa đường lui: “Con cũng chỉ đoán thôi, chưa chắc chắn lắm. Chỉ là nghi ngờ. Tối qua tụi con đi ăn ở quán lẩu nhà dì ấy. Bà biết không, bà ta mặc nguyên cái áo sơ mi mỏng tanh, còn cố tình cúi người sát mặt ba con đến mức mấy cái cúc áo bật cả ra!”

Bà Minh tức đến nghiến răng ken két: “Nhà họ Viên đúng là cái đồ mất nết! Bảo sao chị ruột còn không ưa nổi. Con mụ ấy chính là thứ hồ ly tinh độc ác! Còn mẹ con… trời ạ, mẹ con sao mà nhát như vậy! Người ta nịnh vài câu là chị em chí cốt liền. Chị em gì chứ, người ta muốn thành chị em nằm chung một giường với người ta thì có!”

Ông Minh ho khan một tiếng, vội ngắt lời vợ: ""Bà ấy cái miệng chẳng biết giữ ý tứ gì, mà cháu Chanh Chanh thì còn nhỏ.""

Nhạc Chanh lại chẳng mảy may đỏ mặt. Cô nắm tay ông bà, quả quyết: “Bà ơi, bà phải giúp con đánh bại hồ ly tinh kia nhé!”

Bà Minh dằn giọng ngay: “Đương nhiên rồi!”

Ông Minh gật gù, ánh mắt đầy tự hào: “Cháu Chanh của ông đúng là hiểu chuyện nhất nhà.”

Thế là liên minh chống hồ ly chính thức hình thành . Lúc đi thì ba người, lúc về đã thành năm người. Minh Triết Nam chưa từng ngờ cô con gái lại có thể thuyết phục được người mẹ cứng rắn như thép của mình. Anh vốn là người con hiếu thảo, vẫn luôn lo lắng khi để bố mẹ già ở quê một mình. Nghe họ đồng ý theo về, anh lập tức giơ ngón cái khen ngợi con gái, mắt ánh lên vẻ cảm động. Quả nhiên là con gái ba, ngoan ngoãn, hiểu chuyện hết chỗ chê!

Bà Minh liếc xéo anh một cái, phun ra hai chữ lạnh tanh: “Đồ đầu đất!”

Nhạc Chanh lấy tay che mặt, suýt bật cười, ba cô đúng là “đơn thuần một cách kiên định”!

“Ba, cho con ít tiền đi, con muốn dẫn ông bà ra ngoài mua sắm.” Nhạc Chanh chẳng hề khách sáo, chìa tay đòi thẳng.