Chương 12

Liên tiếp mấy câu của cô bé khiến bà nội Minh trợn tròn mắt. Bà lạnh lùng liếc con trai, cười nhạt: “Ôi, anh bận rộn ghê nhỉ. Nào, nói cho má nghe xem, một năm anh kiếm được mấy trăm tỷ? Ừm, không kiếm nhiều như vậy thì chắc cũng không xứng đáng để anh về nhà muộn đến thế đâu nhỉ?”

Nhạc Chanh ngẩng cao đầu, khóe môi cong cong. Quả nhiên, bà nội của cô vừa tinh mắt vừa “chiến đấu” siêu đỉnh.

Minh Triết Nam ngượng ngùng chống chế: “Má, má coi kìa, má lại nói bậy gì vậy chứ!”

Điện thoại lại réo vang. Minh Triết Nam vốn đang cố nhịn, giờ thì bốc hỏa. Anh cầm máy, vừa nghe vừa sầm mặt, sải bước ra ngoài: “Anh muốn gì hả? Tôi đã bảo rồi, hôm nay tôi không đến công ty. Chút chuyện cỏn con mà cũng xử lý không xong à? Được việc thì làm, không được thì gói ghém đồ đạc rồi biến cho khuất mắt tôi đi.”

Giọng anh dần dần xa khuất ngoài sân.

Bà Minh nheo mắt, ánh nhìn sắc bén lia qua con dâu. Thấy Chu Kiều Lạc vẫn hồn nhiên ngồi gọt táo, vẻ mặt như chẳng có chuyện gì, bà lập tức buông một câu: “Cô trông chừng chồng mình chút đi.”

Chu Kiều Lạc “dạ” một tiếng, mỉm cười đứng dậy dọn dẹp nhà cửa đúng kiểu phụ nữ không thể ngồi yên nổi một phút.

Bà Minh bĩu môi: “Cái đồ vô dụng, chỉ biết cắm đầu vào việc nhà.”

Nói tới chuyện này, Minh Nhạc Chanh thầm đồng tình tận đáy lòng.

Cô gật đầu lia lịa, trong lòng cũng thấy chua xót. Thừa lúc ba mẹ không có ở đây, Nhạc Chanh hạ giọng, khẽ khàng đề nghị: “Ông bà ơi hai người đến nhà con ở một thời gian nhé?”

Lời đề nghị đột ngột khiến hai ông bà hơi sững người. Ông Minh chưa hiểu đầu đuôi, nhưng bà Minh vốn là người sắc sảo, chỉ liếc mắt một cái đã đoán ra tám phần.

Bà hỏi nhỏ: “Chanh Chanh, chẳng lẽ trong nhà xảy ra chuyện gì sao?”

Mới mấy hôm trước mừng sinh nhật bà vẫn bình thường mà, sao giờ lại có chuyện?

Có gì thì nói thẳng với bà, bà tiếp tục giọng nghiêm nghị mà đầy thương yêu: “Cha con thì bốc đồng, mẹ con thì nhát gan, chẳng trông cậy được đâu. Nói bà nghe, để ông bà nghĩ cách cho.”

Bà liếc sang ông cụ, ông lập tức gật đầu đồng tình.

Nhạc Chanh hít sâu một hơi, nở một nụ cười nhưng trong nụ cười ấy vương chút đắng cay: “Nếu ông bà không tới, chắc ba con sắp bay lên trời mất thôi.”

Ông Minh vẫn chưa hiểu, ngạc nhiên hỏi: “Bay là sao cơ?”

Bà Minh liền véo nhẹ vào chân ông, ra hiệu im miệng, rồi hạ giọng thăm dò: “Chanh Chanh, có phải ba con ở bên ngoài… ?”

Nhạc Chanh gật đầu cái rụp. Hai ông bà lập tức hiểu ý, ánh mắt trao đổi chỉ trong một khoảnh khắc đã rõ rành rành. Bà Minh nổi trận lôi đình, mấy ngón tay bẻ răng rắc nghe mà lạnh sống lưng.

Nhạc Chanh vội vàng xoa dịu: “Bà ơi, đừng giận, bà đừng nổi nóng. Giận nhiều hại sức khỏe lắm. Hay chúng ta ra ngoài đi dạo một vòng nhé?”

Cô chớp chớp mắt, ra hiệu bà nên nhẫn nhịn.

Bà Minh khẽ gật, đứng dậy: “Được, ra ngoài đi dạo.”

Hai ông bà dắt cháu gái đi một mạch ra khỏi cửa. Nhạc Chanh muốn ông bà theo mình về thành phố không phải để bà giúp đối phó cô nhân tình tên Viên Mai kia mà là ở đây không thể ở lâu.