Chương 11

Vừa quay đầu nhìn thấy bà, khóe mắt Nhạc Chanh bỗng đỏ hoe. Cô bé chẳng buồn giữ ý, lao thẳng vào lòng bà, vừa ôm vừa òa khóc. Màn kịch bất ngờ ấy khiến cả nhà đều sững người.

Bà nội Minh vỗ nhẹ lưng cháu, giọng dỗ dành: “Chanh của bà, ai bắt nạt con đấy?”

Ánh mắt bà liền quét thẳng tới con trai, mắng như tát nước: “Có phải anh mắng con không hả? Đúng là cái thằng ngốc, bản lĩnh lắm nhỉ đi bắt nạt chính con gái mình cơ đấy”

Câu mắng này khiến Minh Triết Nam cảm thấy mình còn oan ức hơn cả Đậu Nga.

“Má ơi, má nói vậy oan cho con quá. Nó là con gái ruột của con đấy, chứ đâu phải con nhặt ngoài đường về đâu!”

Bà nội Minh không buông tha, lại quét một ánh nhìn sắc lẹm về phía con dâu.

Chu Kiều Lạc lập tức xua tay lia lịa: “Mẹ, mẹ đừng nhìn con như vậy! Con cũng đâu có bắt nạt con bé Chanh Chanh, con nói với bà đi, ba mẹ chẳng ai làm gì con cả. Vừa rồi còn cười nói vui vẻ, sao mới quay lưng một cái lại thành ra ba mẹ xấu xa thế này?”

Nghe câu đó, Nhạc Chanh bật cười khúc khích, vừa khóc vừa cười, khuôn mặt nhỏ nhắn lem nhem nước mắt trông như một bông hoa dại lấm tấm sương.

Bà nội vội vàng lại dỗ: “Chanh Chanh ngoan, đừng khóc nữa. Nào, nói với bà xem, con sao vậy?”

Nhưng ánh mắt bà thì vẫn lia một vòng dò xét hai vợ chồng trẻ, đầy nghi ngờ. Ông nội Minh cũng sầm mặt, nghiêm nghị nhìn con trai và con dâu, hiển nhiên là không hài lòng. Minh Triết Nam thầm thở dài. Bố mẹ anh thiên vị con cháu như thế này, thật sự khiến người ta cạn lời. Chả trách mấy anh chị em trong nhà hay than phiền rằng ông bà “thiên vị”, đúng là chẳng sai chút nào.

May mắn thay, Chanh Chanh không để ba mẹ chịu oan lâu. Cô bé nắm tay bà, mỉm cười khẽ khàng: “Bà ơi, con không sao đâu. Con chỉ là nhớ bà thôi.”

Nhớ bà rất nhiều. Kiếp trước bà đã không còn nữa. Bà nội Minh vẫn không tin lắm, ánh mắt dò xét nhìn cô bé một lượt.

Nhạc Chanh gật đầu chắc nịch: “Thật mà, con chỉ nhớ bà và nhớ ông thôi.”

Rồi cô bé khoác tay cả hai người, vui vẻ: “Đi thôi, mình vào nhà nào.”

Minh Triết Nam và Chu Kiều Lạc nhìn nhau, cùng bất lực lắc đầu. Vào nhà, bà nội đã tất bật lo cơm nước cho cháu gái, còn Nhạc Chanh thì cũng không khách sáo, ôm luôn cả giỏ trái cây ngồi xuống.

“Reng reng reng”, điện thoại của Minh Triết Nam reo lên. Anh liếc màn hình, mím môi, do dự không biết có nên nghe hay không.

Nhạc Chanh lập tức lên tiếng: “Ba, sao ba không nghe máy? Lại cuộc gọi nhầm nữa hả? Dạo này ba hay bị gọi nhầm lắm nha.”

Nghĩ ngợi một chút, cô bé nói thêm: “Lạ thật đấy, mấy hôm nay nhà mình còn nhận mấy cuộc gọi im lặng nữa. Không biết ai lại chơi khăm nữa.”

Lời vừa dứt, Minh Triết Nam giật thót người.

Anh vội tắt chuông, hỏi dồn: “Chanh Chanh, con nói mấy cuộc gọi im lặng là sao ba chưa từng nghe con kể?”

Nhạc Chanh thản nhiên đáp, như thể chẳng có gì nghiêm trọng: “À, chuyện không quan trọng mà, kể làm gì. Với lại, ba về khuya, lúc đó con đã ngủ rồi, có cơ hội nào để nói đâu.”