"Cũng vì hắn mà ta mới phải gả cho cái nhà họ Vương chỉ biết ăn mà không nhả xương ra kia, mãi mới có thể dứt được cái lão già đó, rồi gả lại đến nhà họ Tiêu.
Ta nào đã từng ghi hận người nhà, nghĩ đến cha đang bệnh, ca ca tuy đã bỏ thói cờ bạc rồi nhưng cũng không kiếm được bao nhiêu, phải chịu khổ một mình cũng chu cấp cho gia đình, bây giờ mới về nhà được mấy ngày mà đã bị người nhà chê trách rồi!"
"Ta sống còn có ý nghĩa gì nữa!"
Cổ thị cũng bị nói đến mức trong lòng áy náy, nhà họ Tần vốn dĩ cuộc sống cũng không tệ.
Tần lão biết nấu ăn, người trong cả vùng đều gọi một tiếng Tần bếp gia, trong nhà chỉ nuôi mỗi một đứa con trai và một đứa con gái, thu nhập tốt, cũng tích cóp được không ít của cải.
Tần lão rất thương con trai, muốn đem hết tay nghề truyền lại cho con, nhưng Tần Đại Lang lại không thích làm những chuyện bếp núc, mà chỉ muốn đi bán hàng rong.
Hai cha con cứ cãi nhau mãi, cuối cùng thì con không cãi lại được cha, mấy lần Tần Đại Lang lén đi đều bị bắt về đánh cho một trận, đồ đạc cũng bị Tần lão đập bỏ hết.
Trong hoàn cảnh đó Tần Đại Lang bị người ta lôi kéo, rồi mê đánh bạc, một trận thua đến tán gia bại sản. Đồ đạc có giá trị trong nhà đều phải bán để trả nợ, cuối cùng vẫn là lấy tiền sính lễ của Tần thị mới miễn cưỡng bù được.
Tần lão tức đến hộc máu, rồi bị bệnh, thường xuyên ho hen, nhà ai còn muốn thuê một người bệnh đến nấu ăn làm cỗ nữa. Người ngoài chê cười, Tần lão dần dần mất hết mối làm ăn, từ Tần bếp gia biến thành Tần lão đầu.
Nhà vốn đã bị vét sạch từ trước đó, bây giờ lại mất thêm nguồn thu nhập của Tần lão, cuộc sống lập tức trở nên vô cùng khó khăn. May là Tần thị tái giá, tiền sính lễ mà nhà họ Tần nhận được cũng giúp thở phào nhẹ nhõm, hơn nữa mấy năm nay Tần thị cũng không ít lần mang gạo, bột mì, thịt mỡ về, cuộc sống trong nhà mới khá khẩm hơn một chút.
Trong nhà đều cảm thấy có lỗi với Tần thị, nhưng lại có thể làm gì để bù đắp đây. Lúc này thấy hai vợ chồng có chút bất hòa, trong nhà cũng lo lắng, sợ là mất đi đứa con rể này.
"Ôi! Con gái ngoan của nương sao lại còn khóc nữa vậy! Để một lát nữa ngươi sẽ làm đứa nhỏ thức giấc mất!"
Cổ thị vội vàng khuyên nhủ.
Tần thị khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem, oán trách: "Từ trước đến nay nương và cha đều thương ca ca mà không thương ta, cháu thì lại thương con ca ca mà không thương Triều ca nhi! Sao mà lòng dạ các người tàn nhẫn thế!"
Tần Đại Lang đang ở ngoài vừa mới dậy nghe thấy tiếng khóc trong nhà, lại thấy vợ đang lén lút nghe trộm ở một bên, hắn lườm nàng ta một cái: "Ngươi cứ làm chuyện bao đồng, cơm nước xong chưa?"
Con dâu cả nhà họ Tần không đau không ngứa nhéo tay Tần Đại Lang một cái: "Chỉ biết ăn, muội muội ngươi cãi nhau với nương kìa, không vào khuyên nhủ gì đi."
"Chuyện đàn bà cãi nhau mấy câu, một đại nam nhân như ta thì khuyên cái gì." Nói xong, còng lưng chui vào bếp ấm.
Sau bữa ăn sáng, Tần thị mắt đỏ hoe, thu dọn đồ đạc rồi dắt Vương Triều ca nhi ra khỏi thôn.
Vương Triều ca nhi vẫn còn mơ màng không biết mẹ mình lại sao nữa rồi, ngồi trên xe bò hỏi: "Nương, không phải nói là đợi cha dượng đến đón thì mới về sao, sao mình lại tự về rồi?"
"Hôm nay là Tết rồi, ta thấy mợ gϊếŧ vịt đó."
Tần thị tức giận mắng: "Chúng ta không thèm ăn chút thịt vịt đó, đợi về nhà họ Tiêu có đầy gà vịt cá thịt. Dì của ngươi lòng dạ gian xảo, xúi giục bà ngoại nói xấu nương, chỉ muốn đuổi chúng ta đi để chiếm nhà, rồi cũng có ngày bị báo ứng thôi."
Trong nhà toàn là lũ không có lương tâm, về nhà họ Tiêu nàng ta sẽ lại cho bọn họ một ít cơm ăn, đáng đời nàng ta phải chịu khổ! ........
Hôm nay có tuyết rơi, Kỳ Bắc Nam đợi tuyết tạnh thì mới thu dọn đi vào thành, khi đến nơi thì cũng không còn sớm nữa.
Trời có rơi tuyết thì lạnh hơn một chút, vào ngày Tết ông Táo, trong thành nhà nhà đều treo đèn l*иg đỏ, tiếng pháo nổ buổi trưa rất lớn, không khí lễ hội càng thêm đậm.
Hôm nay muốn về ăn cơm trưa thì có vẻ như không kịp rồi, hắn đã sớm nói với Tiêu Hộ là chiều sẽ về. Lại dặn Tiêu Hộ đến lúc đó chỉ cần nấu cơm thôi, hắn sẽ gói chút thịt từ trong thành về ăn, ngày Tết ông Táo, ăn ngon một chút cũng không có gì là quá đáng.
Có lẽ là do trời lạnh, cũng có lẽ là do các gia đình đều đang làm tiệc tất niên, hôm nay không thấy Bạch Xảo Quế đến chơi.
Tiêu Nguyên Bảo có chút thất vọng, nhưng hôm qua cậu mới học được cách đếm, sau khi bày sạp xong thì liền cẩn thận thu những đồng xu lại rồi đếm đi đếm lại, cũng tìm được việc để làm.