"Nương, sắp đến Tết rồi, có phải đại cô tỷ* năm nay định ở lại nhà mẹ đẻ ăn Tết luôn không?" (*chị dâu cả)
Thôn Lê Cao, huyện Lĩnh, nhà họ Tần.
Sáng sớm, con dâu cả nhà họ Tần đeo một chiếc tạp dề rách vá chằng chịt, chiếc tạp dề đã ố vàng cả mảng đông mảng tây, sắp thành một lớp da rồi.
Con dâu cả nhà họ Tần một tay chà nồi, thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía căn phòng phía tây, đã sáng sớm thế này rồi mà vẫn không thấy cô chị chồng kia dậy, cứ như con nít mà ngủ vậy.
Đứa con trai lớn nhà họ đã dậy rồi, mà Triều ca nhi vẫn còn ngủ, cũng không nói là dậy sớm đến giúp ở bếp, học chút nhóm lửa nấu cơm, xem sau này gả đi được thế nào. Một hai ngày thì thôi đi, đã ba năm ngày vẫn như vậy.
Trong lòng con dâu cả nhà họ Tần đã sớm không vui rồi, vốn đã phải hầu hạ cả nhà chồng thì đã đủ phiền rồi, bây giờ cô chị chồng còn dẫn con về ăn ở, chẳng phải là cố tình tìm chuyện cho nàng ta làm sao.
Nàng ta là con dâu được gả từ phương Bắc đến đây, thấy bà mẹ chồng đang xoa tay đi vào bếp thì cuối cùng cũng không nhịn được mà lớn giọng hỏi vọng về căn phòng phía tây, hỏi khi nào thì cô chị chồng kia mới chịu đi.
Cổ thị nghe vậy thì trợn mắt lườm con dâu cả một cái: "Đây là nhà của nhị nha đầu ta, nó muốn về ăn Tết thì về, ngươi nói câu đó là có ý gì?"
"Con dâu cũng chỉ là hỏi một câu thôi mà, đại cô tỷ mà ở lại nhà mẹ đẻ ăn Tết, cô gia* kia không giận sao?"
(*con rể)
Con dâu cả nhà họ Tần lớn giọng, cố ý để người bên phòng tây nghe được: "Cẩn thận không lại sinh ra ngăn cách giữ phu thê."
"Phì, phỉ phui, ai dạy ngươi nói những lời không tốt đó, trù ẻo đại cô tỷ nhà mình vậy hả."
Cổ thị mắng một câu.
Con dâu cả nhà họ Tần thấy mẹ chồng bênh vực cô chị chồng, trong lòng tuy có chút nghẹn lại, nhưng cũng đành ngậm miệng.
Cổ thị ngồi xuống dưới bếp chọc hai cái vào bếp lò, nghĩ một lát, vẫn là đi về phía căn phòng phía tây. Tần thị vừa mới nhẹ nhàng tỉnh dậy bên cạnh Vương Triều ca nhi vẫn đang ngủ say.
Nàng ta nhặt một chiếc áo bông mặc vào, một người phụ nữ hơn ba mươi tuổi, mấy năm này ăn ngon mặc đẹp, mặt mày hồng hào, thân hình đầy đặn, thậm chí còn tươi tắn hơn cả lúc còn là con gái.
Tần thị cảm thấy trong phòng lạnh lẽo, không ấm áp bằng căn phòng được đặt lò than ở nhà họ Tiêu. Ánh sáng xuyên qua cửa sổ giấy mỏng manh, thấy sáng như vậy, thì hoặc là có sương, hoặc là đã có tuyết rơi.
Mẹ nàng ta lúc này đang bưng chậu nước nóng đi vào, mở một khe cửa từ bên ngoài đi vào. "Khuê nữ* dậy rồi à?"
(*Con gái)
"Dạ."
Tần thị khoác áo ngoài, đáp lời Cổ thị: "Sao nương còn bưng nước vào làm gì."
"Bên ngoài có tuyết rơi, lạnh lắm."
Cổ thị vừa vắt khăn mặt trong chậu nước nóng vừa thăm dò: "Tuyết rơi xuống không những lạnh, mà nếu con muốn về nhà họ Tiêu thì đường cũng khó đi đấy."
Tần thị đang lau mặt thì lập tức dừng tay lại: "Nương nghe lời của đại tẩu* rồi sao, cũng chê ta phiền phức, muốn đuổi ta và Triều ca nhi về nhà họ Tiêu rồi."
(*chị dâu cả)
"Nha đầu ngươi nghĩ nhiều, ngươi dắt Triều ca nhi về nương vui còn không hết, sao mà nỡ đuổi ngươi đi chứ." Cổ thị bị Tần thị nói trúng tim đen thì có chút mất tự nhiên, nói: "Nương chỉ là thấy sắp đến Tết Âm lịch rồi, mà không thấy gã thợ săn kia đến đón ngươi, sợ là xảy ra chuyện gì thôi."
"Có thể xảy ra chuyện gì chứ, có phải là hắn đi vào núi đâu."
"Nương đang nói đến tiểu tử đến nương nhờ đó, cẩn thận nó gây sự ở nhà họ Tiêu, khiến cô gia lạnh nhạt với con. Không phải ngươi nói với nương là tiểu tử đó là thư sinh sao, nó khôn lắm đấy."
Cổ thị nói: "Ngươi đừng có giận, theo ta thấy, lần này đáng lẽ ngươi không nên về, để lại khoảng trống cho tiểu tử đó nói xấu ngươi."
Tần thị nghe vậy thì ngực nghẹn lại: "Nếu ta không về thì gã thợ săn đó làm sao biết ai là quan trọng ai là không quan trọng, làm sao nhanh chóng đuổi được tiểu tử đó đi, trong nhà nhiều thêm một người ngoài, nương tưởng là ta có thể sống yên dưới mái nhà của mình sao?"
"Có tiểu tử đó ở đấy thì làm sao ta có thể mang thịt và tiền về nhà được như trước kia, ta cũng là nghĩ cho gia đình mình nên mới muốn đuổi nó đi đó thôi!"
Nói rồi Tần thị trong lòng cảm thấy ủy khuất, đã về được bảy tám ngày rồi, vẫn không thấy gã thợ săn kia đến đón, nói trong lòng không có chút lo lắng thì là giả. Bây giờ chưa nói là thế nào, mà người nhà lại đã vội muốn đuổi nàng ta về rồi.
Tần thị ôm mặt khóc lên: "Hồi xưa nếu không phải ca ca lấy tiền trong nhà đi đánh bạc, lũ người đòi nợ đến bắt hắn không thả, ép phải trả tiền không thì chặt tay hắn, thì trong nhà có đến mức bán hết những thứ có giá trị để lấp vào cái lỗ đó sao?"