Chương 41: Đưa phiếu nhân công cho Phương đại ca

Kỳ Bắc Nam đang đốt lửa trong bếp, gà nướng mua lúc sáng đã nguội hết cả rồi, lớp dầu mỡ bám trên giấy bọc gà cũng đóng một lớp cứng lại.

Hắn xẻ gà thành từng miếng nhỏ, như vậy bỏ vào nồi hấp sẽ nóng nhanh hơn.

Tiêu Nguyên Bảo đột nhiên chạy vào bếp, thấy Kỳ Bắc Nam quả thật đang ở đây, vô thức thở phào một hơi, vui vẻ chạy đến nắm lấy tay hắn.

Nhãi con dính sát vào người Kỳ Bắc Nam, đầu dựa vào vai hắn, mái tóc mềm mại rũ xuống, không nói gì.

"Sao vậy?"

Kỳ Bắc Nam nhìn người như đang làm nũng, để mặc cậu dựa vào mình: "Ngủ ngon không?"

Tiêu Nguyên Bảo gật đầu, ngại ngùng không nói với Kỳ Bắc Nam là sợ hắn về huyện Khâu rồi, nên nhỏ giọng nói: "Có chút đói bụng."

Kỳ Bắc Nam không khỏi bật cười: "Ta xem thịt gà hấp nóng chưa nhé."

Hắn đứng lên, dắt Tiêu Nguyên Bảo đến trước bếp, mở nắp nồi ra, một làn hơi nóng trắng xóa tỏa ra, làm cho người ta không thấy rõ.

Đợi cho hơi tan đi, một chậu thịt gà tỏa ra mùi thơm nức mũi.

Kỳ Bắc Nam chấm chút nước vào ngón tay cầm chậu lên, dưới đáy chậu còn đọng lại chút mỡ gà vàng óng.

Hắn lấy chiếc đùi gà đã đặc biệt cắt ra, thổi thổi rồi đưa cho nhóc con đang ngửa cổ nhìn thèm thuồng.

Tiêu Nguyên Bảo nhìn thấy chiếc đùi gà to, bụng cậu đúng là có chút đói, không khỏi nuốt nước bọt.

Nhưng cầm được đùi gà rồi vẫn không vội vàng cắn một miếng, mà ngược lại đưa lên cao hơn: "Ca ca ăn trước đi."

Kỳ Bắc Nam không từ chối ý tốt này, đưa lên tượng trưng cắn một miếng.

Thịt gà có chút khô, nhưng được cái thơm ngon, hắn khen: "Ừm, thơm quá."

Tiêu Nguyên Bảo thấy vậy vui vẻ cầm đùi gà chạy xuống bếp ngồi sưởi ấm.

Kỳ Bắc Nam nhìn nhóc con ngoan ngoãn ngồi dưới bếp ôm đùi gà ăn ngon lành, trong mắt có ý cười, dùng rau đông còn lại nấu một bát canh.

Đợi đến khi hắn bưng cơm canh lên bàn thì Tiêu Hộ và Phương Hữu Lương đã uống đến cao hứng rồi.

Phương Hữu Lương tửu lượng không bằng Tiêu Hộ, mặt đã có chút đỏ lên.

Nhìn thấy gà nướng được bưng lên, những con sâu thèm ăn trong bụng liền nhộn nhạo lên, cổ họng thắt lại, lần cuối cùng mà nhà hắn được ăn thịt cũng không biết là khi nào nữa rồi.

Thấy rượu ngon lại còn thịt ngon, trong lòng hắn lại càng thêm bất an, nói là giới thiệu việc làm cho hắn, sao lại còn đãi hắn thịnh soạn như vậy.

Phương Hữu Lương thấy Tiêu Hộ vẫn chưa mở miệng nói về chuyện làm, hắn cũng không tiện tự mình hỏi, liền nói một câu đùa: "Tiêu ca nhà mình ăn Tết sớm thật, hôm nay còn chưa đến ngày 24 mà."

Kỳ Bắc Nam nói: "Hôm nay ta đi ra chợ có bày sạp, người bán gà nướng còn thừa lại một con, muốn thu dọn hàng đi sớm nên bán rẻ, ta liền mua lại."

"Nghĩ là gà nướng này mà nhắm rượu thì ngon, chỉ tiếc ta còn nhỏ không uống rượu, Tiêu thúc một mình uống thì cũng buồn, nên mới gọi Phương đại ca cùng uống, sau này cũng còn tiện đường tới tìm ta."

Phương Hữu Lương nghe những lời này thì nghĩ thầm tiểu lang nhà họ Kỳ đúng là rất chu đáo: "Ngươi nói vậy làm sao mà thúc thúc đây dám nhận, sau này nhất định không được khách sáo như vậy nữa."

Kỳ Bắc Nam đáp lời, cười nói: "Lời của tiểu bối đều nghe theo ngươi."

Nói xong, Kỳ Bắc Nam nhìn Tiêu Hộ một cái, Tiêu Hộ hiểu ý, gật đầu.

Thế là hắn đưa tờ phiếu thuê nhân công đến trước mặt Phương Hữu Lương.

"Hôm nay ta đi vào thành, tình cờ có được tờ phiếu thuê nhân công, cuối năm rồi, Tiêu thúc lại không có thời gian đi, không biết Phương đại ca có muốn đi làm không."

Phương Hữu Lương nhặt tờ phiếu lên, hắn không biết chữ, suýt chút nữa thì cầm ngược.

Trong lòng ngạc nhiên, chỗ nào lại kỳ lạ như vậy, thuê nhân công mà còn phát phiếu nữa?

"Bắc Bam đừng cười ta, ta là một kẻ thô kệch, chữ nghĩa thì không biết, kiến thức thì lại càng không, không biết công việc gì mà lại còn phát phiếu như thế này."

Kỳ Bắc Nam liền kiên nhẫn giải thích cặn kẽ về chuyện phiếu thuê nhân công của quan phủ.

Lại nói: "Tiền công cũng được xem là nhiều, còn hơn ở bên ngoài, nhưng không biết là làm thuê mấy ngày ở huyện phủ, chuyện này thì phải đến huyện phủ báo danh mới biết được."

Phương Hữu Lương nghe nói một ngày có thể được hơn 100 đồng, lại còn thêm một thăng gạo, lập tức kinh ngạc đến mức đứng cả dậy, cảm thấy tờ phiếu trên tay giống như một miếng vàng.

Nhưng hắn chưa từng nghe nói là huyện phủ lại có một công việc tốt như vậy, cũng không giấu vẻ không biết của mình, lập tức vừa kinh ngạc vừa vui mừng hỏi: "Thật... thật vậy sao?"

Kỳ Bắc Nam gật đầu: "Không phải giả đâu, trên đó có con dấu của quan phủ, mang đi đâu người ta cũng nhận. Trước đây khi ta còn ở huyện Khâu cũng từng thấy huyện phủ tuyển người làm thuê như vậy, chỉ là vì tiền công cao hơn ở ngoài chợ, nên tin tức cũng không được lan truyền rộng rãi. Chúng ta ở thôn quê như thế này, ít khi nghe được."

Tiêu Hộ nói: "Là thật, ta tuy chưa từng đi làm qua, nhưng khi đưa đồ đi thôn trang cũng nghe người ta nói đến rồi."

Phương Hữu Lương xác nhận là có chuyện tốt như vậy, ngược lại lại có chút bất an: "Cái... cái này, việc tốt như vậy, Tiêu ca, ngươi bây giờ không lên núi nữa, hay là ngươi đi đi."

"Ta chính là không đi được nên mới gọi ngươi, nếu như có thời gian đi được thì đã không nói chuyện này cho ngươi rồi."

Tiêu Hộ nói: "Trong thôn thì ta không đi được, thì còn ai ngoài ngươi, đừng để phí mất tờ phiếu này."

Trong lòng Phương Hữu Lương có chút xúc động, tự rót đầy một bát rượu: "Tiêu ca, ta làm!"

Nói xong, thật sự uống cạn hết một bát rượu.

"Bắc Nam, thúc tạ ơn ngươi, ca tạ ơn ngươi!"

Trong lòng Phương Hữu Lương cảm kích, liên tục nói rất nhiều lời cảm ơn.

Tiêu Hộ liền kêu hắn ngồi xuống ăn thịt.

Trước đây Tiêu Hộ vẫn không nói về công việc muốn giới thiệu là cái gì, trong lòng Phương Hữu Lương vẫn còn lo lắng, bây giờ có được tờ phiếu này rồi thì nỗi lo trong lòng đã được trút bỏ, uống rượu cũng vui vẻ hơn rất nhiều.

Kỳ Bắc Nam gắp thức ăn cho hắn, thấy trong mắt hắn không giấu được vẻ vui mừng, trong lúc cao hứng này thì hỏi gì cũng sẽ trả lời, thế là nhìn Tiêu Hộ một cái.

"Hữu Lương à, đại ca đến thôn chúng ta năm đó, ngươi còn tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ chạy khắp thôn, mới đó mà ngươi đã là một chàng trai rồi."