Chương 40: Lại một ngày chi không đủ thu

Trẻ con dễ mất tập trung, thời gian tập trung vào một chuyện không được lâu, có thể tập trung trong thời gian một nén hương đã là khó khăn lắm rồi.

Trong suốt quãng đường còn lại, Tiêu Nguyên Bảo vẫn vui vẻ gập ngón tay luyện tập đếm số, có vẻ như cảm thấy việc học được một chuyện gì đó thật là kỳ diệu.

Kỳ Bắc Nam đã nói là sẽ về ăn trưa, Tiêu Hộ đã nấu cơm xong đợi hai người rồi.

Vẫn là một nồi hầm, khoai môn hầm rau đông, đều là rau mà bà Tôn cho.

Rau đông thả sớm quá, nấu đến nhừ nát, lẫn lộn vào khoai môn, trông giống hệt một nồi thức ăn cho heo.

Mà khoai môn cũng chưa được hầm kỹ, vẫn còn hơi giòn.

Tiêu Nguyên Bảo ăn mà môi mím lại, nhưng Tiêu Hộ vẫn từ ái hỏi có ngon không.

Dù thấy nói dối là không đúng, nhưng lại không muốn làm cha buồn, Tiêu Nguyên Bảo đưa rau vào miệng một cách nhanh chóng, luôn miệng nói ngon.

Nhưng lông mày nhạt nhòa lại nhíu lại như cục đá cuội.

Kỳ Bắc Nam có chút muốn cười, nhưng vẫn cố nín nhịn.

hắn lấy phiếu thuê nhân công ra, trước tiên hỏi Tiêu Hộ có muốn đi không.

Cha Bạch dặn nếu như muốn làm thì sáng sớm hai ngày sau đến huyện phủ báo danh.

Nhưng hai ngày sau đã là ngày 24 tháng Chạp ông Táo rồi.

Tiêu Hộ bất ngờ khi Kỳ Bắc Nam lại có được tờ phiếu như vậy, đúng là một công việc tốt.

Hắn tuy có chút động lòng, nhưng nghĩ đến cuối năm rồi, trong nhà không có người lớn, hắn ta đi thì không ổn.

Kỳ Bắc Nam đại khái cũng đoán được Tiêu Hộ không có thời gian rảnh để đi, nên đã đề nghị với hắn ta là nhường lại phiếu này cho người cần hơn.

Người cần hơn đó, tự nhiên chính là Phương Hữu Lương.

Tiêu Hộ cũng nói tốt, hôm nay Phương Hữu Lương không đến, hắn cũng có thể dùng chuyện làm công để gọi Phương Hữu Lương qua.

Thế là mọi chuyện coi như đã quyết định xong.

Buổi chiều, Kỳ Bắc Nam mới có thời gian để thu dọn đồ dùng cho việc bày sạp hôm nay.

Tiền đồng kiếm được từ việc bán câu đối viết thư thuê hắn đều gom lại vào một chiếc hộp dài, đựng được gần nửa hộp.

hắn đổ hết lên bàn, chất thành một đống, Tiêu Nguyên Bảo vui vẻ trèo lên ghế, không thể chờ đợi mà bắt đầu đếm.

Nhóc con hiểu được chút ít lợi ích của tiền bạc nên cũng chưa có nhiều, vui mừng cũng không phải là vì kiếm được nhiều tiền, mà là vì đã biết đếm.

Kỳ Bắc Nam để mặc cậu đếm, dù sao thì cũng chỉ đếm được có mười số.

Không ngờ hắn vừa thu dọn bút giấy xong, quay lại đã thấy nhóc con thông minh ra trò, lấy mười đồng xu một đống, đã xếp được bốn đống rồi.

Kỳ Bắc Nam thầm nghĩ đầu óc nhóc con cũng linh hoạt thật.

"Có hai đống 10 đồng xu, còn có ba đống 10 đồng xu, 8 đồng xu không phải một đống."

Kỳ Bắc Nam suýt chút nữa bị kết luận mà Tiêu Nguyên Bảo đưa ra làm cho rối cả đầu, hắn nhìn qua một lượt những đống tiền nhỏ trên bàn, đã hiểu cậu muốn nói là 238 đồng.

"Tiểu Bảo của chúng ta thật là thông minh, nhanh như vậy đã biết đếm rồi, lần sau ta sẽ dạy đếm những số sau mười."

hắn gạt ra tám đồng xu đưa cho Tiêu Nguyên Bảo: "Đây là ta thưởng cho Tiểu Bảo."

Tiêu Nguyên Bảo vui vẻ ừm một tiếng, cất tiền xu đi.

Hôm nay mua giấy và mực đã tốn hết 200 đồng, những thứ này tốn tiền thật, nếu không thì sao lại nói con nhà nông khó có tiền cho con đi học được.

Ngoài ra hắn đã mua gà nướng thập cẩm, còn mua rượu nữa, và cả tiền thuê bàn ghế xe bò cũng tốn hết 115 đồng.

À, còn 10 đồng mà Tiêu Nguyên Bảo đã ăn hoành thánh vằn thắn ở thành phố.

Tính toán như vậy thì đã tốn hết 325 đồng, so với số đã kiếm được thì còn bị thâm hụt 87 bảy đồng.

Ừm, lại một ngày chi không đủ thu.

Nhưng Kỳ Bắc Nam tính toán một chút thì thấy, giấy mua vẫn còn một nửa, vẫn đủ để hắn dùng bán câu đối lần sau.

Dù sao cũng không phải ngày nào cũng có may mắn gặp được ông lão kia để tăng thêm danh tiếng cho mình.

Nhưng chỉ cần không cần mua giấy nữa, cho dù có bán được ít thì đó cũng là tiền kiếm được, dễ gỡ vốn hơn nhiều.

Tiêu Nguyên Bảo chơi cả buổi sáng, vốn đã mệt rồi, thay quần áo trong nhà xong ngâm chân rồi.

Cậu cất cẩn thận những đồng xu mà Kỳ Bắc Nam cho vào dưới gối, rúc vào trong chăn ngủ trưa, không ngờ lại ngủ một mạch đến tận giờ dậu.

Lúc cậu tỉnh dậy tóc tai bù xù, nghe thấy trong phòng khách có chút náo nhiệt.

Cứ nghĩ là Tần nương tử mang Vương Triều ca nhi về rồi, liền nhanh chóng xuống giường, vội vàng đi ra xem.

Cửa phòng khách đóng kín, dưới bàn ăn có lò sưởi, trong phòng không thấy lạnh.

Thì ra là cha đang uống rượu cùng Phương đại ca!

Lúc này cậu mới chậm lại bước chân.

"Tiểu Bảo tỉnh rồi."

Tiêu Hộ thấy đứa con trai nhỏ đang dụi mắt đi ra, liền vẫy tay gọi cậu đến gần.

Hắn ta đặt chén rượu xuống, cúi người ôm Tiêu Nguyên Bảo vẫn còn hơi ấm lên: "Ngủ ngon không?"

Tiêu Nguyên Bảo gật đầu, gọi Phương Hữu Lương một tiếng đại ca ca.

Phương Hữu Lương nghe thấy giọng nói mềm mại liền mềm lòng, lấy hạt dẻ nướng đã bóc vỏ cho cậu.

Tiêu Nguyên Bảo nhận lấy, nhưng không vội ăn, hai mắt tròn xoe nhìn quanh một lượt, liền vội nói: "Ca ca đâu? Ca ca đi đâu rồi?"

"Ở trong bếp rồi."

Tiêu Nguyên Bảo nghe vậy, lập tức trượt xuống khỏi đùi Tiêu Hộ, nhanh chân chạy vào bếp.

"Đứa trẻ này."

Tiêu Hộ rót thêm rượu cho Phương Hữu Lương: "Rượu mùa thu này cũng được, nhắm với đồ lòng cũng thơm."

Phương Hữu Lương được chiêu đãi ăn ngon uống ngon như vậy, có chút ngại ngùng, tuy nói trước đây hai nhà cũng thường qua lại như vậy, nhưng bây giờ thì dù sao cũng đã lâu không đến rồi.

Khi Tiêu Hộ đến nhà tìm hắn, hắn vẫn còn đang bán củi ở trong thành, là mẹ hắn nói Tiêu Hộ tìm hắn có việc muốn giới thiệu, nếu không thì có lẽ mẹ hắn sẽ không cho hắn lên đây uống rượu.

Dù sao cũng không thể cứ ăn của người ta mãi, cũng phải trả lại chứ.

Nhưng mà nhà lại đang cần một công việc, nên hắn vẫn là dày mặt đi đến, mang theo mấy củ măng rừng đào được ở trong núi.