Cái phiếu thuê nhân công của huyện phủ này, đúng như tên gọi, là phiếu chiêu mộ nhân công chính thức do nha môn huyện phủ phát ra.
Nói chung thì địa phương quan phủ đều có dân đinh để sử dụng.
Những dân đinh này là do người dân địa phương bị trưng dụng mà ra, mỗi gia đình có con trai đều phải đến huyện phủ để phục dịch một tháng mỗi năm.
Nghe theo sự sắp xếp của huyện phủ, để sửa chữa tường thành, xây dựng thủy lợi, xây dựng v.v....
Nhưng đôi khi những người đến phục dịch ở địa phương không đủ để sai khiến, huyện phủ sẽ phát ra phiếu thuê nhân công, trả tiền thuê người làm việc.
Tiền công mà huyện phủ trả cho người làm thuê còn nhiều hơn nhiều so với thuê người làm thuê ở bên ngoài.
Nếu thuê một lao động trai tráng khỏe mạnh ở ngoài chợ, làm những công việc thể lực tương tự thì một người một ngày sẽ được 60 -70 đồng.
Nhưng không có gì là tuyệt đối cả, tùy vào thời điểm khác nhau và người làm thuê khác nhau mà tiền công sẽ lên xuống 10 đồng.
Ngoài ra còn lo một bữa ăn trưa, bốn bánh bao một bát cháo, đa số người làm thuê đều như vậy.
Mà huyện phủ thuê nhân công trả 100 đồng một ngày, ngoài ra còn trợ cấp thêm một thăng gạo tẻ.
Với những đãi ngộ như vậy, ai nghe cũng đều ao ước, mỗi khi huyện phủ vừa phát ra thông báo tuyển người làm thuê, thì người muốn tìm việc sẽ chen chúc nhau mà đến.
Người được tuyển sẽ được phát một phiếu thuê nhân công.
Nhưng điều kiện mà huyện phủ đưa ra rất tốt, nên đa số đều đủ số người rồi, những người không có may mắn thì không vào được.
Vì vậy những người không nhạy bén tin tức, không có mối quan hệ thì căn bản sẽ không có cơ hội làm công như vậy.
Kỳ Bắc Nam nhìn tờ phiếu mà cha Bạch đưa cho hắn, ấn quan không sai, chắc chắn không thể là giả.
Hơn nữa cũng không có ai vì đi làm thuê mà liều lĩnh làm giả phiếu, một khi bị phát hiện thì tội làm giả công văn là tội phải chém đầu.
Thấy cha Bạch đưa cho người khác dễ dàng như vậy, Kỳ Bắc Nam đoán, có lẽ cha Bạch là một viên lại ở phòng lại chuyên quản việc điều động nhân sự của huyện phủ.
Mảng thuê nhân công này, thuộc quyền quản lý của phòng lại.
Quản cái việc này là một việc rất béo bở, chỉ cần thông báo một tin huyện phủ cần người là có thể kiếm được không ít tiền, lại còn có người muốn qua lại mối quan hệ để có được phiếu thuê, lại có thêm tiền để kiếm.
Kỳ Bắc Nam không biết cha Bạch có phải là người kiếm tiền từ chỗ này hay không, nhưng dù sao thì những chuyện này cũng không liên quan đến hắn, cho dù có thì đó cũng là chuyện bình thường thôi.
Toàn bộ triều đình, mà có thể lôi ra một hai người không tham lam chút tiền tài nào, thì cũng là chuyện rất hiếm rồi.
Thật sự trong sạch liêm khiết, không dính chút dơ bẩn nào thì trên quan trường đó cũng không thể nào đi được hai bước.
Quan trường chính là một sự đời, một sự giao thiệp.
Đã nói là tình người thì làm sao mà có thể hoàn toàn không có chút tư lợi nào.
Hôm nay đã may mắn có được một tờ phiếu như vậy, Kỳ Bắc Nam sẽ cất giữ cẩn thận.
hắn còn nhỏ thì không đi được, nhưng luôn có người muốn cầu xin để được đi.
Gần đến giờ ngọ, Kỳ Bắc Nam mới thu dọn sạp hàng, đem bàn ghế thuê được trả lại cho cửa hàng tạp hóa.
Lại theo lời mà mua hai lượng rượu, chọn loại rượu nhỏ của mùa thu, loại mà Tiêu Hộ thường mua 30 đồng một lượng.
Ở quán rượu, loại rượu nhỏ đắt nhất một lượng là 45 đồng, rẻ nhất thì 20 đồng, 30 đồng đã là loại trung thượng rồi.
Sắp đến Tết rồi, nhiều đồ dùng đều tăng giá, may là rượu quan là do triều đình định giá, nên không dễ dàng thay đổi, nên thời điểm này người đến mua rượu quan xếp thành một hàng dài.
Kỳ Bắc Nam thấy trong nhà vẫn còn một ít rượu, nhưng đều là loại rượu nhỏ hạng dưới khoảng 10 đồng, là loại Tiêu Hộ bình thường tự uống.
Vì có ý mời Phương Hữu Lương uống rượu, nên mua rượu đắt hơn cũng là chuyện bình thường.
hắn lại đi mua đồ nhắm rượu, gói một con gà nướng vàng ruộm thơm lừng, thêm một gói lòng gà vịt thập cẩm mua ngoài sạp.
Đồ thập cẩm này là lòng tim gà vịt được luộc rồi xắt rối, tưới thêm nước chấm tự chế vào, rất thích hợp nhắm rượu.
Cuối cùng, mua thêm hai cân lê.
Tiêu Nguyên Bảo hôm nay ăn sáng xong rồi đến huyện thành, giữa đường lại ăn thêm một bát hoành thánh, không thấy đói bụng.
Hơn nữa cậu thấy Kỳ Bắc Nam cứ mãi viết chữ, mỏi cả tay mới kiếm được đồng tiền, nên đã biết chuyện không muốn tiêu xài lung tung.
Kỳ Bắc Nam nói là mua cho cậu một ít đồ ăn vặt, cậu cũng không cần, nên mới chuyển sang mua mấy quả lê đem về.
Tiêu Nguyên Bảo chơi với Xảo Quế tỷ tỷ cả buổi sáng, thả pháo chạy đi chạy lại, đã vui vẻ lắm rồi.
Bây giờ lên xe bò mới biết là có chút mệt, trán và sau lưng đổ mồ hôi, dựa vào Kỳ Bắc Nam liền bắt đầu buồn ngủ.
Kỳ Bắc Nam nhìn người nhẹ nhàng thở ra, mắt cũng có chút thất thần, sợ cậu ngủ quên.
Ngồi trên xe bò hứng gió, mồ hôi trên người sẽ rất dễ bị cảm lạnh, nên vẫn luôn nói chuyện với cậu.
Tiêu Nguyên Bảo biết là không được ngủ, liền chống tay lên má.
Đột nhiên, cậu nhớ đến chuyện Xảo Quế tỷ tỷ biết đếm đồng xu, rất giỏi, liền nhỏ giọng nói với Kỳ Bắc Nam rằng cậu cũng muốn đếm đồng xu.
Kỳ Bắc Nam khẽ nhíu mày, học đếm là một chuyện tốt.
Nhưng mà ở trên xe, bên cạnh còn có những người lạ không quen, hắn không tiện lấy đồng xu ra dạy Tiêu Nguyên Bảo đếm.
Dù sao thì nhóc con cũng vẫn chưa biết đếm, chỉ cần dạy từ một đến mười là được, nên bảo cậu duỗi hai bàn tay ra, đếm từng ngón tay cho cậu nghe.
Tiêu Nguyên Bảo tự dưng nổi hứng học, nên học rất nghiêm túc, khi xe bò đến đầu thôn thì đã có thể đếm từ một đến mười mà không cần dùng đến ngón tay nữa.
Kỳ Bắc Nam trong lòng vui mừng, từ thành về thôn mất hơn một canh giờ, Tiêu Nguyên Bảo không nói là thông minh, cái đáng quý là trong thời gian dài như vậy mà vẫn kiên nhẫn học, như vậy mới là điều giỏi nhất.