Tiêu Nguyên Bảo lắc đầu, cậu nhớ lại vừa nãy Xảo Quế tỷ đếm tiền, nói: "Tỷ tỷ biết đếm tiền xu."
"Ừ."
Xảo Quế tỷ gật đầu: "Ta còn có thể đếm đến số trăm lận đó!"
Trong mắt Tiêu Nguyên Bảo tràn đầy ánh sáng: "Tỷ tỷ thật lợi hại."
Bạch Xảo Quế được khen, vui vẻ lộ ra hai chiếc răng khểnh nhỏ.
Bà chủ quán mang lên hai bát hoành thánh đang bốc khói, Bạch Xảo Quế lập tức dùng thìa múc một chiếc hoành thánh nhân đầy tròn trịa lên, thổi thổi rồi đút cho Tiêu Nguyên Bảo: "Tiểu Bảo ăn trước đi."
Tiêu Nguyên Bảo thử cắn một miếng, một vị thịt tươi ngon liền tràn vào miệng.
Ngon đến mức cậu híp cả mắt, đột nhiên nhớ đến những lời mà Triều ca nhi từng nói với cậu về hoành thánh ăn ở trong thành, quả nhiên là rất thơm!
Trong lòng cậu vui vẻ nhún nhảy hai chân đang thả lỏng dưới ghế, cậu cũng đã nếm được hoành thánh thịt lợn tươi ngon ở trong thành rồi.
Kỳ Bắc Nam thấy hai đứa trẻ múc hoành thánh cho nhau, ta thổi rồi đút cho ngươi, ngươi thổi rồi đút cho ta, chỉ là không ai ăn bát của mình, không khỏi có chút buồn cười.
Thấy hai đứa nhỏ ăn vui vẻ, trong lòng hắn cũng mỉm cười, lui lại một chút, tập trung viết thư cho người phu lang kia.
Sau khi đám khách xem náo nhiệt lúc nãy rời đi, sạp hàng lại trở nên vắng vẻ, có người liền hỏi có thể viết thư hộ không.
Cuối năm là thời điểm gia đình sum họp, nhưng cũng có không ít người bất đắc dĩ phải ở lại nơi đất khách quê người không thể về nhà được, mỗi khi đến dịp lễ tết lại càng thêm nhớ người thân, nên cuối năm người muốn viết thư nhiều hơn hẳn.
Kỳ Bắc Nam cũng từng nếm trải nỗi khổ khi gia đình ly tán, nên đặc biệt thương xót những người ly tán như vậy, nên viết thư thuê giá rất thấp.
Một trang giấy chỉ lấy năm đồng, chỉ lấy chút tiền công làm phí vất vả.
Nghe được sạp hàng này viết thư giá rẻ, một số người ăn mặc giản dị đều đến nhờ viết thư.
"Nha đầu này, không ở trong y quán, hại ta đi tìm mãi, biết ngay là ngươi đến bờ kênh này chơi pháo rồi."
Kỳ Bắc Nam vừa viết thư vừa để ý hai đứa trẻ, thấy có một người lạ đi đến trước mặt hai đứa trẻ, liền đặt bút xuống.
Hắn đứng lên gọi Tiêu Nguyên Bảo, rồi hỏi người đàn ông trung niên kia: "Không biết vị quan nhân đây là ai?"
Không đợi người đàn ông kia trả lời, Bạch Xảo Quế đã nhanh nhảu nói: "Đây là cha ta!"
Kỳ Bắc Nam khẽ nhíu mày, quay sang chắp tay với người đàn ông kia.
Người đàn ông cũng chắp tay đáp lễ với Kỳ Bắc Nam, véo mũi Xảo Quế một cái: "Nha đầu này, đúng là gan lớn, người quen người lạ gì con cũng dám nói chuyện chơi cùng."
Bạch Xảo Quế nói: "Ca ca tốt lắm, còn để Tiểu Bảo mời ta ăn hoành thánh nữa!"
Người đàn ông nghe vậy thần sắc hơi động, ánh mắt nhìn Kỳ Bắc Nam có thêm một chút dò xét: "Ồ? Vậy sao?"
Kỳ Bắc Nam nhận ra được một chút ý phòng bị, hắn ngầm đánh giá người đàn ông một lượt, người mặc một bộ đồ bông màu xanh lam sẫm không phô trương, vải thì lại là vải thô.
Chỉ nhìn trang phục thì chỉ có thể đoán là không phải người nhà nghèo, không thể biết được là làm nghề gì.
Nhưng Kỳ Bắc Nam ngửi thấy trên người người đàn ông kia một mùi hương trầm nhàn nhạt, có chút thanh mát tỉnh táo.
Mùi hương này hắn rất quen thuộc, cho dù có nhạt, hắn cũng nhận ra ngay, hóa ra là hương Lan Tuyết.
Hương Lan Tuyết này giá rất cao, mùi vị không tính là dễ chịu,
Người giàu có bình thường không thích dùng, phần lớn là những quan lại làm việc trong phủ nha hay dùng một chút khi xử lý công vụ để tỉnh táo đầu óc, nên được gọi đùa là hương làm việc.
Kỳ Bắc Nam đoán người đàn ông này phần lớn là một vị quan lại, nếu không thì sao có thể ra vào công đường mà nhiễm phải loại hương này.
Nhìn dáng vẻ này, người đàn ông nghe thấy hắn mời Xảo Quế ăn hoành thánh, chỉ sợ là cho rằng hắn có ý đồ gì đó.
Kỳ Bắc Nam nói: "Học trò ở thôn Khất Sơn, hôm nay lần đầu mang ấu đệ đến thành phố bày sạp."
"Ấu đệ tính tình nhút nhát, may mà trước đây ở Bảo Y Đường có quen biết với Xảo Quế, hôm nay Xảo Quế gặp lại ấu đệ nên đến chào, chịu chơi với hắn. Nên ta cho hai đứa trẻ ra bên ngoài ăn một bát hoành thánh cho ấm bụng, tránh để chạy ngoài trời bị cảm lạnh."
Xảo Quế vội vàng tự hào nói: "Hôm trước Tiểu Bảo đến y quán của Dương đại phu sợ đến sắp khóc, là ta dỗ cho hắn hết sợ đó! Tiểu Bảo còn cho ta kẹo đường nữa!"
Người đàn ông nghe xong, lúc này mới thu lại sự nghi ngờ trong lòng, cho rằng mình đã nghĩ nhiều rồi, tiểu lang này tuổi còn nhỏ, cũng không có nhiều tâm tư như vậy.
Hắn ta chuyển sang hòa nhã hơn, nói: "Đa tạ tiểu hữu."
Mọi người trở lại sạp hàng, người đàn ông bất ngờ phát hiện Kỳ Bắc Nam lại viết chữ rất đẹp, liền cầm câu đối lên nhìn kỹ, không khỏi khen ngợi vài câu.
Nổi hứng lên hỏi Kỳ Bắc Nam học ở trường tư trong thôn hay là thư viện trong thành, lại hỏi tuổi hắn vân vân.
Biết được Kỳ Bắc Nam là người ở huyện khác đến đây không lâu, khó trách nói tiếng phổ thông rất tốt, không có chút giọng địa phương nào, càng khẳng định bản thân đã hiểu lầm người ta nên mới thân thiết với Xảo Quế, trong lòng có chút áy náy.
Lại biết tuổi của hắn, càng thêm quý mến, trong mắt đã có thêm phần thưởng thức rồi.
"Gặp nhau cũng là cái duyên, nếu như a thúc không chê, thì câu đối này a thúc cứ nhận lấy. Nếu như thời tiết đẹp, những ngày này ta sẽ luôn ở đây viết thư thuê kiếm chút tiền mua giấy bút, nếu Xảo Quế mà rảnh thì cứ đến tìm ấu đệ ta chơi."
Người đàn ông không từ chối, nhận câu đối của Kỳ Bắc Nam: "Câu đối này viết tốt, ta là người da mặt dày, tiểu hữu muốn cho thì ta cứ nhận thôi."
Xong ta lại nói: "Đứa nhóc này nhà ta tính tình vốn hiếu động, nhưng lại kén người chơi cùng, khó khăn lắm hai đứa trẻ mới có thể chơi với nhau. Nếu như ngươi nói, gặp nhau cũng là cái duyên, ta ở đây có một phiếu thuê nhân công, nếu như ngươi dùng được, thì ngươi cứ nhận lấy."
Kỳ Bắc Nam nhận lấy xem, hóa ra là một phiếu thuê nhân công của huyện phủ, vội vàng cảm ơn người đàn ông.