Chương 37: Lần đầu được ăn hoành thánh trong thành

Kỳ Bắc Nam ra giá câu đối cao hơn hai đồng so với giá của các sạp khác, vốn dĩ sau khi hỏi thăm giá cả ở huyện Lĩnh này, hắn định sẽ bán theo giá thị trường.

Nhưng mà ông lão kia đã tạo đủ trò thu hút cho hắn, cũng không thể phí phạm cơ hội này được.

Nếu khách chê đắt thì hạ xuống bán theo giá thị trường là được, nếu không chê thì tốt quá rồi.

Cũng may là mọi người đã xem náo nhiệt, những người xếp hàng chờ mua câu đối cũng không chê đắt, có lẽ là cảm thấy đáng giá.

Kỳ Bắc Nam tự nhiên yên tâm nhận tiền viết câu đối.

Tiêu Nguyên Bảo thấy rất nhiều người vây quanh sạp hàng của họ, tuy là những ngày này đã hoạt bát hơn chút, nhưng mà thấy nhiều người lạ như vậy, nhiều ánh mắt đang đổ dồn về phía mình, lần đầu tiên như vậy, vẫn là thấy rất sợ.

Cậu vốn đang ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Kỳ Bắc Nam, thu mình lại muốn trốn xuống dưới bàn để giảm bớt sự hiện diện của mình, nhưng một người phu lang đang chờ mua câu đối thấy cậu trắng trẻo dễ thương, liền trêu chọc hỏi cậu mấy tuổi.

Tiêu Nguyên Bảo bị dọa sợ liền nắm chặt vạt áo Kỳ Bắc Nam, sợ người ta hỏi tuổi mình rồi bắt cóc mình đi mất.

Kỳ Bắc Nam cũng thấy buồn cười: "Thằng bé nhát gan, tính tình có chút nhút nhát, người nhà đều đi làm hết không ai trông nom, nên ta đưa nó ra ngoài chơi cho biết."

"Thật là một đứa trẻ đáng thương."

Người phu lang kia càng thêm thương xót, định mở giỏ xách lấy một cái bánh ngọt cho Tiêu Nguyên Bảo, thấy đứa trẻ đã trốn ra sau lưng Kỳ Bắc Nam, mặt sợ hãi không dám lộ ra, đành thôi.

Vốn dĩ chỉ cần một đôi câu đối, lại đổi ý lấy hai đôi.

Kỳ Bắc Nam bận rộn một hồi lâu, mới tiễn được hết những vị khách đến xem náo nhiệt kia đi.

Cuối cùng cũng có chút thời gian rảnh rỗi, hắn lắc lắc chân hơi nhức mỏi, kéo Tiêu Nguyên Bảo từ phía sau lưng ra: "Mọi người đi hết rồi. Họ đều là những người đến mua đồ của chúng ta, không cần phải sợ. Càng nhiều người đến thì đồ chúng ta bán càng nhiều, có tiền rồi thì sau này có thể mua những thứ mình muốn rồi."

Tiêu Nguyên Bảo nghe lời của Kỳ Bắc Nam, suy nghĩ một hồi rồi gật đầu nhẹ.

Kỳ Bắc Nam cười xoa mặt cậu, mọi chuyện đều có quá trình, sinh ra đã dạn dĩ chỉ có số ít, phần lớn đều là do được nuôi dưỡng sau này.

Nhóc con này trước đây đã bị nuôi thành nhút nhát rồi, bây giờ muốn thay đổi cũng không phải chuyện dễ trong một sớm một chiều, phải từ từ thôi.

Thế là hắn đang định cho cậu thử một chút lợi ích thiết thực từ việc kiếm được tiền, để từ đó thử vượt qua tính nhút nhát, thì lại bị một giọng nói trong trẻo cắt ngang.

"Túi khóc nhỏ!"

Kỳ Bắc Nam nghe tiếng liền ngẩng đầu, lại thấy bên cạnh sạp hàng không biết từ khi nào đã có một cô bé tết tóc đuôi sam, đôi mắt to chớp chớp, nhìn Tiêu Nguyên Bảo cười rất vui vẻ.

Hắn giật mình nhớ ra, chính là tiểu dược đồng ở Bảo Y Đường.

Tiêu Nguyên Bảo cũng thấy tiểu dược đồng, thấy tiểu cô nương cười nhạo mình, khuôn mặt nhỏ nhắn liền đỏ lên.

Mím môi nhìn sang chỗ khác, nhỏ giọng biện minh: "Ta không phải."

Cô bé kia đi thẳng đến, nghiêng đầu nhìn Tiêu Nguyên Bảo: "Vậy là ai đi khám bệnh mắt đỏ hoe?"

Tiêu Nguyên Bảo tránh ánh mắt của cô bé, chột dạ lúng túng nói: "Ta không sợ nữa rồi."

"Vậy đi ra chỗ kênh nước bên cạnh thả pháo đi, ngươi dám không?"

Mắt Tiêu Nguyên Bảo sáng lên, cậu đã từng thấy Triều ca nhi đốt pháo, nhưng nghĩ đến cảnh Triều ca nhi chơi pháo cậu lại có chút sợ.

"Pháo nổ ở ngay dưới chân, đáng sợ lắm."

Tiểu dược đồng nhíu mày nói: "Chỉ có trẻ hư mới ném pháo vào chân người khác thôi! Chúng ta ném pháo xuống kênh nước, cho nổ tung nước."

Tiêu Nguyên Bảo nghe vậy, trong lòng có chút xao xuyến rồi.

Thế là cậu cẩn thận nhìn Kỳ Bắc Nam.

Kỳ Bắc Nam ôn hòa cười, dù sao vẫn là trẻ con cùng tuổi nói chuyện với nhau dễ hơn.

hắn lấy ra mười đồng xu từ trong hộp, ngồi xổm xuống nói với Tiêu Nguyên Bảo:

"Chúng ta không có pháo, tỷ tỷ dẫn Tiểu Bảo đi chơi pháo, Tiểu Bảo có phải cũng nên cảm ơn tỷ tỷ không?"

Hắn chỉ về phía quán ăn sáng bên cạnh, đặt hết số đồng xu vào tay Tiêu Nguyên Bảo: "Ngươi mời tỷ tỷ ăn một chén hoành thánh, ăn no rồi thì ra chỗ kênh nước bên cạnh chơi pháo."

Tiêu Nguyên Bảo cầm đồng xu có chút sợ, dù biết Kỳ Bắc Nam nói đúng, nhưng cậu nào đã tự mình đi mua đồ ăn bao giờ, dù là quán chỉ ở ngay bên cạnh, cách có hai bước chân.

Cậu trong lòng khó xử không biết nên làm gì, lúc này một bàn tay mềm mại giống cậu nắm lấy tay cậu.

Tiểu cô nương kia vui vẻ nhảy lên, nói một cách hào phóng với Kỳ Bắc Nam: "Cảm ơn ca ca!"

Nói xong, mắt cô bé sáng rực nhìn Tiêu Nguyên Bảo: "Hoành thánh ở quán này thơm lắm đó! Cha ta nói nhân là thịt tươi mới được xay mỗi ngày từ lúc trời chưa sáng, nhân thịt chặt vừa không bị rời. Đến muộn là không có đâu!"

Lúc này Tiêu Nguyên Bảo mới bước chân đi, cùng với cô bé kia đến quán ăn sáng bên cạnh.

Kỳ Bắc Nam chào hỏi người chủ quán đang lau bàn.

Hai cái chân ngắn ngủn cùng nhau trèo lên ghế dài ngồi cạnh nhau, người chủ quán hiển nhiên là quen biết cô bé kia, cười nói:

"Quế tỷ nhi, hôm nay muốn ăn gì? Đây là dắt đứa nhỏ nhà ai đến chơi cùng vậy?"

Bạch Xảo Quế nói: "Đây là đứa nhỏ nhà sạp bán câu đối bên kia, nương tử, cho ta một bát mì hoành thánh nhỏ ạ."

"Đứa nhỏ này, chẳng sợ người lạ chút nào, đến sạp mới là đã thân quen được rồi."

Chủ quán cười nói: "Hôm nay cũng tính sổ luôn à, đợi cha ngươi hay Dương đại phu đến trả?"

Bạch Xảo Quế lắc đầu, nhìn sang Tiêu Nguyên Bảo.

Tiêu Nguyên Bảo thấy vậy thì trong lòng căng thẳng, có chút lắp bắp trả lời lời của người phụ nhân: "Tiểu Bảo..... Tiểu Bảo mời tỷ tỷ ăn."

Giọng cậu nhỏ như tiếng muỗi kêu, lại còn cúi đầu, người chủ quán không nghe rõ, hả một tiếng.

Tiêu Nguyên Bảo cố gắng nén hơi, ngẩng đầu lên: "Tiểu Bảo mời tỷ tỷ ăn!"

Lần này giọng to hơn, chủ quán cuối cùng cũng đã nghe được: "Vậy ngươi có đồng xu không?"

Tiêu Nguyên Bảo thả tay ra, những đồng xu nắm chặt trong tay rơi xuống bàn, chất thành một đống nhỏ.

Bạch Xảo Quế đưa ngón trỏ ra đếm một lượt: "Vừa đúng mười đồng, chúng ta hai người cùng ăn hoành thánh!"

"Được rồi!"

Chủ quán liền thu tiền lại: "Đợi một chút nha."

L*иg ngực nhỏ của Tiêu Nguyên Bảo thở phào nhẹ nhõm, vừa rồi hồi hộp quá đi mất.

Nhưng cậu kinh ngạc phát hiện, nói những lời đó ra không có chuyện gì xảy ra cả, sẽ không bị mất một ngón tay, nương tử cũng sẽ không tức giận mắng cậu, có vẻ như tiếp xúc với người lạ như vậy cũng không có gì.

Bạch Xảo Quế vui vẻ nhún nhảy, nhìn Tiêu Nguyên Bảo vẫn còn ngơ ngác, hỏi: "Ngươi sao vậy?"