Kỳ Bắc Nam tìm một cửa hàng tạp hóa thuê một chiếc bàn dài cũ, ba chiếc ghế đẩu đơn sơ, sớm chiếm một chỗ bày sạp ở khu chợ nhộn nhịp.
Lúc này mới đi đến cửa hàng sách mua ba chồng giấy đỏ chất lượng khác nhau, lại lấy một chồng giấy viết thư và phong thư;
Ngoài ra hắn thấy cửa hàng sách còn có bán mực vàng, liền lấy thêm nửa thỏi.
Mực vàng này giá rất đắt, không giống mực đen bình thường, màu sắc khi viết ra như vàng thật.
Tết đến mọi người thích sự may mắn và giàu sang, có những người buôn bán sẽ mua câu đối và chữ phúc viết bằng mực vàng.
Chuẩn bị xong, Kỳ Bắc Nam bày sạp ra.
Tiêu Nguyên Bảo chưa từng thấy bày sạp bán câu đối bao giờ, muốn giúp đỡ nhưng lại không biết phải làm gì, chỉ đành ngoan ngoãn đứng nhìn ở chân bàn.
"Tiều bằng hữu tuổi tác trẻ như vậy ư?"
Kỳ Bắc Nam trải hai tờ giấy thô lên bàn, để phòng mực làm bẩn chiếc bàn thuê được.
Vừa đặt trấn giấy lên thì liền nghe thấy tiếng nói bên cạnh.
Hóa ra bên cạnh cũng có một ông lão bày sạp bán câu đối, cằm có một chòm râu, trên đầu đội khăn của người đọc sách.
Mặt có nếp nhăn, tuổi có lẽ đã hơn 40, muốn tỏ ra điềm đạm, nên khăn đội đầu cũng là màu đen.
Kỳ Bắc Nam từ trong mắt ông lão thấy một tia chế giễu, có lẽ là cảm thấy hắn còn quá nhỏ tuổi đã ra bán câu đối thì có chút nực cười.
Thấy đối phương lớn tuổi, hắn vẫn chắp tay làm lễ của người đọc sách, đáp: "Mười tuổi."
Ông lão nghe vậy nhướng mày, có lẽ là thấy Kỳ Bắc Nam còn nhỏ tuổi, nhưng lại không ngờ là còn nhỏ hơn hắn ta nghĩ.
Ông ta nói: "Mười tuổi? Phu tử dạy cho ngươi được mấy chữ, biết viết được mấy chữ rồi?"
Lời này mang ý khinh thường.
Kỳ Bắc Nam cũng không tức giận: "Học trò không có tài, phu tử dạy, ta học cũng gần hết rồi."
Ông lão cười, đứa trẻ ngông cuồng thật.
Ông ta nói: "Ngươi có biết câu đối không phải chỉ chép lại hai câu ngũ cốc phong đăng, lục súc hưng vượng là có thể bán được không? Người ta mua, là mua chữ."
"Không phải học viết được hai chữ là có thể thành chuyện đâu! Không có công phu mười mấy năm, ai dám ra mặt ở giữa chợ mà mất mặt như vậy."
Lúc này những người đang chơi ở khu chợ, uống canh thịt ăn mì ở các quán ăn sáng nghe thấy bên này có náo nhiệt, lần lượt kéo đến.
Ông lão đó có lẽ là cố tình lấy việc dạy bảo Kỳ Bắc Nam làm trò để thu hút sự chú ý.
Đến khi chế giễu Kỳ Bắc Nam xong, lại mời chào những người đến xem náo nhiệt tiện thể mua hai câu đối.
Trong thành này người qua lại tuy đông, nhưng sạp quán cũng nhiều, nếu không có chút náo nhiệt thì sạp hàng đa số cũng không có ai ngó ngàng.
Người ta đều thích xem náo nhiệt, một khi thấy trước sạp hàng tụ tập nhiều người, thì cũng không quan tâm là đang làm gì, có đang bận hay không thì cũng phải chen vào xem một chút.
Người làm ăn rất thích như vậy, ông lão nhìn Kỳ Bắc Nam: "Đi gọi phu tử của ngươi đến đây, may ra mới có chút khách hàng, đứa trẻ con như ngươi, sao phải chịu cái lạnh cả nửa ngày ở đây. Nếu như trong túi không có tiền, thật sự thiếu việc làm thì lão phu niệm tình cũng là người đọc sách, có thể dẫn ngươi đến thư phường chép sách."
Nói xong, ông ta nhìn quanh những người đến xem náo nhiệt, tìm sự đồng tình: "Nhưng cũng phải xem chữ ngươi viết thế nào đã, mọi người nói có đúng không?"
Ông lão đó có lẽ là đã bán câu đối ở đây được một thời gian rồi, có những người quen, có thể nghe thấy tiếng phụ họa.
"Trần tiên sinh nói đúng."
Tiêu Nguyên Bảo thấy tình hình này, có chút sợ hãi trốn ra sau lưng Kỳ Bắc Nam.
Kỳ Bắc Nam vốn không muốn để ý đến cái người cậy già lên mặt này, cũng không muốn làm mất mặt người ta, nhưng hắn ta lại cố tình dùng người khác để thu hút khách, dọa cả trẻ con.
Kỳ Băc Nam thản nhiên nói một câu: "Đa tạ tiên sinh chỉ giáo."
Nói xong, dắt Tiêu Nguyên Bảo ngồi xuống ghế bên cạnh, mình cũng ngồi xuống.
Những người vây quanh xem náo nhiệt thấy Kỳ Bắc Nam mài mực, đoán là sắp viết chữ rồi, vội vàng chen đến gần hơn, muốn xem người rốt cuộc có bản lĩnh gì.
Ông lão đó thấy vậy, vẫn cười: "Ồ, định trổ tài đây."
Tay cầm bút chấm mực, Kỳ Bắc Nam linh hoạt đưa ngón tay, đặt bút xuống giấy, bút như mây trôi nước chảy.
Chỉ trong chốc lát, một bức "Mai trúc bình an xuân ý mãn, Thung huyên xương mậu thọ nguyên trường" đã hoàn thành, rồi lại chấm thêm một chấm mực, hoành phi là "Vạn sự thuận toại".
Mọi người đều sững sờ, người không biết chữ thì xem cho vui, người biết chữ thì liền kêu lên một tiếng "hay"!
Ông lão đó nghe thấy vậy, cũng ngẩng cổ lên nhìn.
Thấy chữ viết trên giấy không còn là kiểu chữ ngay ngắn thường thấy của những đứa trẻ ở độ tuổi này, mà lại thấy được những nét bút cứng cáp, nói thật là thấy hổ thẹn, thật sự không thua kém gì ông ta, một người đã viết chữ mấy chục năm.
Nếu không phải là gia thế có truyền thống, thì với độ tuổi này, làm sao có được sự tinh thông như vậy.
Trần lão già nhìn hai đứa trẻ này ăn mặc giản dị, nhìn qua là biết con cái của những gia đình nghèo khó, làm sao mà nghĩ được là con cháu của nhà thư hương.
Vốn chỉ muốn bắt nạt quả hồng mềm, không ngờ lại đυ.ng phải một hòn đá nóng bỏng tay.
"Trần tiên sinh, chữ của tiểu bằng hữu này như thế nào? Có phải là giỏi hay không? Có cần tìm phu tử đến không?"
Những người rảnh rỗi xem náo nhiệt liền bắt đầu trêu chọc ông lão kia.
Trần lão già cố gắng chống chế lại, nhưng thấy bút mà Kỳ Bắc Nam đang dùng chỉ là bút lông lợn hạng thấp, giấy thì là giấy đỏ thông thường mười tờ ba mươi đồng một xấp ở cửa hàng sách, thật sự không thể đổ cho bút tốt giấy tốt thì mới có thể viết ra chữ đẹp được.
Dù sao cũng là người đọc sách, trước mặt mọi người, mặt cũng có chút nóng bừng.
Thế là cũng không đáp lại những người đang cười nhạo, hừ một tiếng, cất hết đồ đạc vào trong hòm sách, phất tay áo bỏ đi.
Kỳ Bắc Nam thầm lắc đầu, không nói đến chữ của hắn trước đây ở kinh đô cũng là loại tiền nào cũng khó mua, bây giờ đều đã thu lại hết phong thái, cố gắng viết giống chữ của một thiếu niên rồi.
Lão già này tuổi còn chưa bằng hắn mà đã ở trước mặt hắn bàn về kinh nghiệm rồi.
Hắn khiêm tốn cười nói với những người đến xem náo nhiệt: "Học trò có thể viết câu đối, viết thư thuê, nếu có vị quan nhân phu lang, tiểu thư công tử nào cần, thì mời đến đây."
"Câu đối của tiều bằng hữu bao nhiêu tiền một đôi, ta muốn một đôi!"
Kỳ Bắc Nam nói: "Giấy đỏ loại thường 10 đồng một đôi, loại trung bình 12 đồng, loại thượng hạng 15 đồng."
"Vậy ta cũng muốn một đôi!"