Kỳ Bắc Nam đã đoán được bà Tôn sẽ từ chối, hắn làm vẻ mặt khó xử: "Bà xem, ta còn chưa kịp mở miệng bà đã vội từ chối ta rồi. Hôm trước còn nói có tình nghĩa với Tôn nương tử, bây giờ lại khách sáo đến mức này, không cho ta nói chuyện, hay là không thích ta đến đây."
Bà Tôn cũng biết khách sáo quá mức sẽ làm tổn thương lòng người, khiến người ta cảm thấy mình không muốn qua lại nhiều với người khác, trẻ con thì không biết gì.
Bà trong lòng rối rắm, vừa không muốn để Tần thị lấy chuyện này mà nói xấu nhà bà, vừa không muốn làm tổn thương lòng Kỳ Bắc Nam.
"Đứa trẻ ngoan, bà với Tôn nương tử tình nghĩa thật lòng, bà không phải là người như ngươi nghĩ đâu, rất thích ngươi đến nhà chơi. Chỉ là may một bộ quần áo không có gì, không cần làm những thứ này."
Kỳ Bắc Nam nhẹ nhàng nói: "Tuy rằng tay nghề may vá của bà tốt, may một bộ quần áo không tốn nhiều công sức, nhưng quần áo cũng phải có chỉ để may kín, may ban đêm còn phải thắp nến, hại mắt, cũng là tốn tâm tốn sức."
Hắn từ từ nói: "Ta mang những thứ này đến, không vì gì cả, mà chỉ là tình nghĩa như bà đã nói. Tiêu thúc nói, bảo thợ may ở thành cũng phải tốn tiền, hai nhà mình không bàn chuyện tiền bạc làm tổn thương tình cảm, chỉ là lấy những thứ thường dùng của các nhà ở trong thôn."
Ngay sau đó, Kỳ Bắc Nam làm bộ đau lòng: "Nếu bà chê những thứ này không tốt, không muốn nhận, thì ta sẽ mang về, lần sau cũng không dám qua làm phiền nữa."
Bà Tôn bị Kỳ Bắc Nam nói đến mức cảm thấy rất áy náy.
Những gai nhọn mà bà đã gồng lên với Tần thị, bây giờ bị Kỳ Bắc Nam nói mà đều mềm nhũn đi.
Rốt cuộc thì cũng vẫn là Kỳ Bắc Nam cầu cạnh người ta trước, rồi mới đến tặng đồ thì càng khiến người ta cảm thấy mang ơn hơn.
Bà nắm tay Kỳ Bắc Nam nhẹ nhàng vỗ vỗ: "Đứa trẻ ngoan, bà nhận là được chứ gì. Ngươi đến đây, mang cả Bảo ca nhi đến chơi thường xuyên, Phương lão gia nằm ở đấy cả ngày, rất thích nhà có người náo nhiệt."
Phương Hữu Lương đi ra sân sau cất củi, lấy chiếc khăn lau mồ hôi vào phòng khách, liền nghe thấy cuộc trò chuyện của Kỳ Bắc Nam và mẹ mình.
Hắn thầm nghĩ, đứa trẻ này không lớn, mà nói chuyện thật hay, còn biết ăn nói hơn cả cha của Bảo ca nhi, không hổ là trẻ con nhà có học, kiến thức rộng, đúng là khác với những người thô tục không biết chữ như bọn họ. Hơn nữa hắn lại còn rất thương Tiêu Nguyên Bảo, chắc chắn không phải là người cùng một giuộc với Tần thị.
Hắn ta không vội vào phòng khách, mà lại đi ra bếp, rót cho Kỳ Bắc Nam và Tiêu Nguyên Bảo bát nước nóng.
Trong nhà đến cả chút trà khô cũng không có, chỉ có thể uống nước lã, nhà nghèo thì nghèo, nhưng cũng không thể không chu đáo được.
"Cảm ơn Phương đại ca."
Kỳ Bắc Nam nhìn bát nước nóng được đưa đến, vừa thổi vừa đưa cho Tiêu Nguyên Bảo đang đứng bên cạnh nghe hai người lớn nói chuyện uống một ngụm.
Tiêu Nguyên Bảo uống ấm bụng, trong nhà cũng nhảy nhót không ngừng, tự hào nói với bà Tôn là hũ mỡ lợn là do cậu bưng đến.
Bà Tôn thấy Tiêu Nguyên Bảo đáng yêu vô cùng, thấy cậu muốn đi xuống bếp liền đi cùng, muốn nướng khoai lang cho cậu ăn.
Tiêu Nguyên Bảo vui vẻ đi theo, còn đòi bà Tôn nướng cho cả Kỳ Bắc Nam hai củ.
"Nhìn trong sân nhiều củi quá, đều là Phương đại ca chặt à?"
Kỳ Bắc Nam không có việc gì, thấy Phương Hữu Lương đang thu dọn đống củi chất đống trong sân, liền đến giúp một tay.
"Ừ, đây là số củi đã làm ở trên núi mấy ngày nay. Mùa đông người trong thành dùng củi nhiều, củi bán được giá hơn bình thường, nên là tranh thủ chặt nhiều một chút mang ra bán."
Trước đây khi Kỳ Bắc Nam ở Khâu huyện, nhà hắn cũng mua củi để đốt.
Vào mùa hè nóng nực, củi dễ kiếm, dùng cũng chậm, một xe củi cũng chỉ mười mấy hai mươi đồng.
Khi trời lạnh thì củi dùng nhiều, mà lại khó kiếm, giá cũng tăng lên, lúc đắt thì có khi phải đến hơn ba mươi đồng một xe.
Nhưng nếu bán lẻ như thế này, thì dù là mùa đông có bán được đắt, một gánh củi cũng chỉ được ba năm đồng tiền.
"Đi chặt củi bán, vẫn là những nhà có gia súc thì mới có lợi."
Kỳ Bắc Nam ôm những bó củi bị rơi ra xếp lại ngay ngắn, vừa nói chuyện phiếm với Phương Hữu Lương: "Nếu như trên núi có nhiều củi tốt, thì một ngày tuy có thể đốn được không ít bó củi, nhưng mang xuống núi rồi vào thành, không có trâu lừa thì một lần cũng chỉ gánh được một hai bó."
Phương Hữu Lương đồng tình nói đúng, lại nghiêng đầu cười nói với Kỳ Bắc Nam: "Nhưng một lần ta có thể gánh được bốn bó củi từ trên núi xuống, cũng đỡ phải đi lại hai chuyến."
Kỳ Bắc Nam hơi ngạc nhiên: "Người bình thường chỉ gánh được hai bó củi thôi, mà Phương đại ca lại có thể gánh được bốn bó một lần!"
"Ta không có tài cán gì, cũng chỉ là trẻ khỏe hơn thôi."
Phương Hữu Lương vừa cười vừa thở dài: "Chỉ tiếc là ta có khỏe đến mấy, cuối cùng cũng không thể nào so được với trâu lừa, cũng không kiếm được mấy đồng. Sau này nếu có thể dành được chút tiền, cắn răng cũng phải mua một con gia súc."
Kỳ Bắc Nam nhìn thấy sự hăng hái vươn lên trong người Phương Hữu Lương, cảm thấy rất tốt.
Trong những ngày tháng khó khăn, mà vẫn không bị mất đi ý chí muốn có cuộc sống tốt đẹp hơn, thật sự rất hiếm thấy.
Hai người tuy trông khác tuổi nhau khá nhiều, nhưng lại nói chuyện rất hợp, trò chuyện với nhau khá lâu.
Nếu không phải Phương Hữu Lương còn phải lên núi, thì có lẽ còn nói chuyện lâu hơn nữa.
Kỳ Bắc Nam thấy có chút tiếc nuối, nhân cơ hội này mời Phương Hữu Lương rảnh thì đến nhà họ Tiêu chơi: "Ta một mình đến nương nhờ nhà Tiêu thúc, tuy là đối xử rất thân thiết với ta, ta vẫn cảm thấy có chút không quen. Đến nơi này dù sao cũng là đất khách quê người, ngoại trừ nhà họ Tiêu ra thì ta chẳng quen biết ai, ngày thường đến cả người nói chuyện cũng không có."
"Nếu Phương đại ca không chê ta còn nhỏ, thì thường đến tìm con chơi."
Phương Hữu Lương thấy mẹ mình đã nhận đồ của nhà họ Tiêu, mà Kỳ Bắc Nam lại chân thành như vậy, liền sảng khoái đồng ý.
Lúc trở về, Tiêu Nguyên Bảo ôm theo hũ mỡ lợn đến, lại còn bỏ thêm một đống khoai lang nướng mềm dẻo vào trong áo mang về.
Cậu đã tự ăn hai củ rồi, còn lại là để dành cho Tiêu Hộ.
Trong gùi của Kỳ Bắc Nam cũng đã đầy ắp củ cải trắng và rau đông đã được rửa sạch, đều là do bà Tôn cho.
Hắn không từ chối, mà hào phóng nhận lấy, một đi một lại như vậy, chẳng phải là qua lại trở lại rồi sao.
Bà Tôn tiễn hai người đi, cùng Phương Hữu Lương nhìn đống thịt, bột và dầu mà Kỳ Bắc Nam mang đến, trong lòng không biết nên nói gì.
Có những thứ này, nhà lại làm thêm một con gà, bỏ thêm mười mấy đồng mua con cá nữa, tuy không đầy đủ nhưng cũng có thể thiết đãi được một bữa cơm.
Như vậy cũng không cần lo lắng nhị tỷ tỷ và tam ca nhi về nhà ngoại không vay được tiền hay gạo nữa.
"Ta thấy cái tiểu tử Kỳ kia là người tốt, hoàn toàn khác với Tần thị. Tuy tuổi còn nhỏ hơn cả tam ca nhi nhà mình một tuổi, nhưng lại sống giống như một người lớn vậy, dù sao cũng là trẻ con nhà có học, hiểu biết nhiều, khác với những người thô lỗ không biết chữ như chúng ta. Hơn nữa nó ta lại rất thương Bảo ca nhi, chắc chắn không phải là người cùng một giuộc với Tần thị."
Phương Hữu Lương nói: "Chúng ta không liên quan gì đến Tần thị, qua lại với Kỳ tiểu lang thì tốt."
Bà Tôn gật đầu: "Đúng vậy."