Chương 30: Nhóm lửa

Cũng không cho bọn trẻ chơi cùng nhau nữa.

Bây giờ Kỳ Bắc Nam dắt Tiêu Nguyên Bảo đến nhờ, Tần thị lại không có ở nhà, bà Tôn liền đồng ý.

Dù sao bà cũng áy náy với Tiêu Nguyên Bảo, đứa trẻ nhỏ như vậy mà ở dưới tay bà mẹ kế như vậy, làm sao có thể không chịu khổ, chỉ là bà bị người ta nắm được điểm yếu, không có khả năng quản được.

"Trời lạnh nhiều ngày đều ở trong nhà, ta sẽ cố làm nhanh là được."

Kỳ Bắc Nam thấy bà Tôn không từ chối, cũng không khách sáo quá mức, biết là sự việc đã thành công được một bước lớn.

Nếu hôm nay hắn cầm đồ đến tặng, bà Tôn cũng sẽ chỉ coi như là đối đãi với ông bố vợ của hắn mà thôi.

Nhà họ Tiêu sống tốt hơn nhà họ Phương không ít, mang đồ đến tặng tuy là có ý tốt, nhưng lại dễ khiến người ta cảm thấy là thương hại bố thí, người ta chưa chắc đã nhận.

Nhưng đến nhờ người ta giúp đỡ lại khác, là khiến người ta cảm thấy mình có ích, được đối xử bình đẳng.

Có cái cớ nhờ may quần áo, cơ hội đã mở ra, sau này có mang đồ đến tặng, cũng đều có lý do, cho dù người ta biết là họ có ý muốn giúp đỡ, thì người ta cũng dễ dàng chấp nhận hơn.

Ngươi giúp ta, ta nợ ngươi ân tình, ngươi thiếu ý ta, qua lại một thời gian, tự nhiên sẽ lại thân thiết với nhau.

"Vậy thì đa tạ bà rồi, nếu bà không đồng ý, ta thật sự không biết phải làm sao."

"Tháng Chạp này những thợ may ở tiệm vải lấy giá cao hơn bình thường, bảo họ may cho một bộ đồ thôi, không biết phải tốn bao nhiêu đồng tiền."

"Đứa trẻ này biết lo toan, hàng xóm láng giềng có nghề này, thì không tốn tiền oan."

Bà Tôn được Kỳ Bắc Nam khen thì rất vui, bà cười kéo Tiêu Nguyên Bảo đến trước mặt.

"Bảo ca nhi đã cao lên rất nhiều rồi, kích thước trước kia đã không còn phù hợp nữa, bà lại đo lại cho ngươi."

Vừa nói bà vừa đi lấy giỏ kim chỉ, để đo kích thước cho Tiêu Nguyên Bảo.

Tiêu Nguyên Bảo vui vẻ đi theo sau lưng bà Tôn, lại càng thân thiết hơn, liền mạnh dạn hỏi: "Nhị tỷ tỷ và tam ca đâu ạ?"

"Theo đại bá lên núi đốn củi rồi, mang ra thành bán."

Bà Tôn bật cười, hai đứa con bà tuổi không hơn Tiêu Nguyên Bảo bao nhiêu, đáng lẽ phải gọi bằng bá bá cô cô, nhưng vì cậu thấy nhỏ tuổi nên đều gọi là ca ca với tỷ tỷ.

Kỳ Bắc Nam nghe nói sáng sớm thấy hai đứa trẻ không quá mười tuổi, trong cái thời tiết lạnh lẽo này còn phải lên núi đốn củi, đúng là không dễ dàng gì.

Hắn ta ở nhà họ Phương cùng cha Phương nằm trên giường nói chuyện một lúc, ở nhà họ Phương chơi khá lâu mới dắt Tiêu Nguyên Bảo về nhà.

****************

Đêm đến, Kỳ Bắc Nam cho cơm và thức ăn còn lại từ buổi trưa vào nồi hâm nóng.

Tiêu Hộ nấu cơm thì chẳng có quy chuẩn gì, tính toán không ra ba người ăn bao nhiêu cơm, một lần lại nấu cả nồi lớn, đủ cho một lớn hai nhỏ ăn hai ngày rồi.

Lúc ăn cơm Tiêu Hộ có chút ngại ngùng, còn nói Tần thị về là tốt rồi.

Kỳ Bắc Nam thì lại cảm thấy ăn cơm có thô một chút cũng còn tốt hơn nhiều so với việc hắn ta đi đón Tần thị về.

Hắn hâm cơm, tiện thể cho than đã cháy vào lò, chuẩn bị sắc thuốc mang từ y quán về cho Tiêu Nguyên Bảo.

Tiêu Nguyên Bảo thấy lò được mang ra, lập tức chạy đến.

Cậu ngồi xổm trước lò, nhét vào trong hai miếng gỗ nhỏ và một nắm cỏ khô nhỏ, không biết tìm từ đâu ra một chiếc quạt hương bồ nhỏ, nhẹ nhàng quạt vào miệng lò.

Trong lò ngay lập tức bốc lên một làn khói trắng.

Kỳ Bắc Nam cầm gói thuốc đi ra, kêu a một tiếng.

Đang sợ nói làm cay mắt của Tiêu Nguyên Bảo, vừa mới đi đến thì những thanh củi trong lò đã cháy lên rất tốt.

Tiêu Nguyên Bảo ngồi xổm dịch người một chút, tiếp tục nhẹ nhàng quạt gió vào lò.

"Tiểu Bảo biết nhóm lửa sao?"

Kỳ Bắc Nam rất ngạc nhiên, lửa thì dễ đốt nhưng lại không dễ làm cho cháy tốt.

Tiêu Nguyên Bảo ừ một tiếng: "Ta giúp Tần nương tử nhóm lửa nấu cơm, Tần nương tử làm đồ ăn."

Kỳ Bắc Nam nghe vậy khẽ nhíu mày, đang định hỏi cậu là Vương Triều ca nhi không làm sao, lại liếc thấy một bóng người đang đi vào sân.

Thế là hắn không hỏi thẳng, chuyển sang khen: "Tiểu Bảo thật là hiểu chuyện, biết cùng Triều ca nhi nhóm lửa giúp Tần nương tử nấu cơm."

Tiêu Nguyên Bảo không biết Kỳ Bắc Nam đang dò hỏi, chỉ biết được khen thì rất vui, mắt cong lên.

Kỳ Bắc Nam đưa cậu đi huyện thành, còn đưa cậu đến nhà Phương lão gia, cậu rất thích người ca ca này, thế là lén nói với Kỳ Bắc Nam: "Chuyện này chỉ có ta biết thôi nha, Triều ca nhi không biết."

Nghe giọng điệu vui vẻ của Tiêu Nguyên Bảo, trong lòng Kỳ Bắc Nam khẽ nghẹn lại, hắn nói: "Sao Triều ca nhi lại không biết được?"

"Tần nương tử nói hắn ngốc, học không được nhóm lửa và đốt lửa, chỉ dạy ta, ta học được!"

Tiêu Nguyên Bảo ít khi được Tần thị khen ngợi, hơn nữa còn khen cậu giỏi hơn Triều ca nhi, trong lòng vui mừng khôn xiết, làm sao mà biết được Tần thị chỉ là dỗ dành cậu làm việc mà thôi.

Chỉ cho rằng mình thật sự có chỗ thông minh hơn Vương Triều ca nhi, mỗi lần nấu cơm, không cần Tần thị gọi, tự mình sẽ chạy đi nhóm lửa.

Trẻ con không hiểu được những điều này, Kỳ Bắc Nam sao có thể không biết những mưu đồ quỷ quái của người lớn, nhưng đã biết rõ Tần thị là người như thế nào, ả ta làm ra những chuyện này cũng là hợp tình hợp lý rồi, chỉ là trong lòng thương xót Tiêu Nguyên Bảo.