Nhà họ Phương là một gia đình điển hình trong thôn sống dựa vào ba sào ruộng, năm người, mười lăm mẫu đất.
Cả năm không có mấy thu nhập dư dả gì thì thôi, cha Phương lại còn nằm liệt giường không có sức lao động, quanh năm uống thuốc.
Trong nhà thường xuyên hết gạo, không phải vay mượn thì đã là lúc tình cảnh tốt rồi.
Phương đại ca đã ngoài hai mươi tuổi mà vẫn chưa nói được chuyện cưới xin, không dành dụm được tiền lễ, cũng không có tiền làm tiệc, những chàng trai bằng tuổi ở trong thôn thì con cái đã chạy đầy nhà, còn hắn ta vẫn là kẻ độc thân.
Năm xưa cha Phương cũng như vậy, nhà nghèo, hai mươi mấy tuổi mới nói được với Phương mẫu Tôn thị đang chạy nạn ở đây, đã chết chồng.
Hai người sinh đứa con đầu lòng cũng không còn trẻ, bây giờ thấy đại ca sắp bằng tuổi cha mình kết hôn mà chuyện cưới xin vẫn chưa có chút hy vọng, cả nhà cũng lo lắng không thôi.
Khi Kỳ Bắc Nam dắt Tiêu Nguyên Bảo đến sân nhà họ Phương, Phương mẫu Tôn bà đang quét nhà dưới mái hiên.
Người trong thôn đến giúp đỡ sửa lại bức tường đất bị sập do gió, để lại một đống bùn đất và tre nứa bẩn thỉu.
"Bà Tôn."
Tiêu Nguyên Bảo vốn rất thân với Tôn bà, nhưng đã lâu không đến nhà họ Phương, bây giờ cũng có chút xa lạ, khi gọi người thì giọng nhỏ xíu.
"Bảo ca nhi?"
Bà Tôn nghe thấy tiếng, nhìn về phía sân, thấy một khuôn mặt lạ lẫm của Kỳ Bắc Nam, liền ngẩn người.
Bà duỗi thẳng lưng: "Sao ngươi lại đến đây?"
"Ta đến cùng ca ca."
Bà Tôn nghi hoặc nói: "Ca ca?"
Kỳ Bắc Nam thấy vậy liền khách khí chắp tay với bà Tôn, cũng gọi như Tiêu Nguyên Bảo: "Bà Tôn."
Hắn giải thích rằng mình là người nhà bên mẹ của Tiêu Nguyên Bảo, bây giờ nhà gặp biến cố, tạm thời đến nương nhờ ở nhà họ Tiêu.
Bà Tôn nghe nói Kỳ Bắc Nam là người thân của mẹ Tiêu Nguyên Bảo, nhất thời có chút thất thần, nhưng trong lòng lại nảy sinh hai phần thân thiết.
Mẹ của Tiêu Nguyên Bảo cũng họ Tôn, tuy không có quan hệ máu mủ gì, nhưng cũng cùng gia môn.
Tôn thị là một người phụ nữ hiền lành tốt bụng, lại cũng giống bà là người từ nơi khác gả đến đây.
Bà Tôn rất hợp với nàng ấy, hai người rất nhanh liền thân thiết với nhau.
Thường xuyên rủ nhau ra chợ, cùng nhau làm việc may vá.
Khi đó hai nhà qua lại rất nhiều, ăn uống gì ngon, đều mang cho nhà kia một bát, thật sự không khác gì người một nhà.
Khi Tôn thị qua đời, bà Tôn cũng đau buồn theo mà sinh bệnh một trận, cho dù bây giờ đã qua hai năm, bà và người nhà vẫn thường nhắc đến Tôn thị.
Bà Tôn bây giờ tuy đã có khoảng cách với nhà họ Tiêu, nhưng đối với Tôn thị vẫn như cũ, bây giờ thấy người thân cũ của nàng ấy đến đây, rất hòa nhã.
Bà thương xót nói: "Thật là đứa trẻ đáng thương, đến đây khi nào vậy, ta lại còn không biết."
Kỳ Bắc Nam nói: "Cũng vừa mới đến, còn chưa ra ngoài đi lại. Hôm nay ra ngoài thăm hỏi, cũng để làm quen với mọi người."
"Được, được."
Bà Tôn đặt chổi xuống, mời hai người: "Đừng đứng ở ngoài, trời lạnh lắm, cẩn thận bị cảm, mau vào nhà ngồi."
Tiêu Nguyên Bảo thấy bà Tôn lại gọi cậu vào nhà chơi như trước đây, vui vẻ nhảy nhót, rất quen thuộc đường chạy vào trong.
Trong nhà ngay lập tức vang lên tiếng ho, sau đó là giọng nói khàn khàn truyền ra: "Là Bảo ca nhi đến à."
Bà Tôn đi cùng Kỳ Bắc Nam ở bên ngoài, trong lòng bà mềm nhũn: "Đứa trẻ này, mỗi lần đến đều phải đi xem lão già một cái, giống mẹ nó, biết quan tâm người khác."
Căn phòng nơi cha Phương ngủ trước đây đã bị sập một nửa tường, may mắn là đất đá sập xuống không đè vào người.
Bây giờ mới được trát lại, tường đất chưa khô tỏa ra hơi lạnh, ông ta được dời ra phòng khách trước.
Lão gia tử cũng chỉ khoảng năm mươi tuổi, trông lại cực kỳ già.
Tóc mai hoa râm, da mặt vàng vọt, hai hốc mắt đều lõm sâu vào, gầy như que củi nằm trong chăn vải xám vừa lạnh vừa cứng.
Nhìn vào khiến người ta đau lòng.
Tiêu Nguyên Bảo đứng ở đầu giường, gật đầu một cái.
Cậu nhìn ông Phương lại gầy hơn lần trước gặp, mím môi, không nói được một lời nào.
Cha Phương thấy có người lạ đến, đôi mắt đυ.c ngầu cũng sáng lên một chút.
Bà Tôn liền nói với ông ta về lai lịch của Kỳ Bắc Nam.
Trong nhà không có gì để tiếp đãi khách, bà Tôn liền rót chút nước nóng cho hai đứa trẻ uống.
Trong nhà họ Phương lạnh như hầm băng, không ấm hơn bên ngoài sân là bao.
Kỳ Bắc Nam cũng uống một ngụm nước nóng để làm ấm người, sau đó hắn mới nói ra mục đích của mình: "Hôm nay đến không chỉ để làm quen hàng xóm, mà còn có chuyện muốn nhờ bà giúp."
"Ta từ bên ngoài đến, mang theo hai tấm vải cho Tiểu Bảo, muốn may cho tiểu Bảo bộ quần áo giữ ấm, tiếc là ta lại không có tay nghề. Vốn dĩ định chờ Tần nương tử về thì nhờ may, nhưng trẻ con lớn nhanh, mắt thấy quần áo của tiểu Bảo trước đây ống tay áo đều ngắn cả rồi, thời tiết lạnh giá, trên tay còn bị nứt da."