Chương 27: Phương gia từ chối

Hắn ta ở nhà lâu như vậy, đã chẻ củi lại còn cho gia cầm ăn, vậy mà không biết nhà họ Phương gặp chuyện, cũng không thấy ai lên.

Nhưng cũng không trách được, bây giờ tin tức bế tắc, nếu không có ai thông báo thì trong nhất thời thật sự không biết được.

Tiêu Hộ trong lòng bất an, đỡ Tiêu Nguyên Bảo đứng lên: "A cha đến nhà Phương gia gia xem một chút, Tiểu Bảo đói thì cứ ăn cơm với ca ca, không cần chờ A cha."

Tiêu Nguyên Bảo bị Tần thị bỏ ở nhà xem nhà quen rồi, người lớn muốn ra ngoài cậu sẽ không làm ầm ĩ đòi đi theo, ngoan ngoãn gật đầu.

Kỳ Bắc Nam thấy Tiêu Hộ vội vàng ra ngoài, cũng không biết người bố vợ này của hắn rốt cuộc có hiểu được lý do nhà họ Phương lạnh nhạt hay không.

Hắn không nói gì, xem Tiêu Hộ đi rồi về sẽ như thế nào.

Kỳ Bắc Nam thu hồi ánh mắt, quay sang nhìn Tiêu Nguyên Bảo đang ngồi trên ghế đẩu nhỏ dưới bếp, đang gấp giấy gói kẹo lại.

"Không ăn nữa sao?"

Tiêu Nguyên Bảo buộc lại giấy gói kẹo, nói với Kỳ Bắc Nam: "Để lại cho Triều ca nhi một ít."

Kỳ Bắc Nam nghe vậy trong lòng mềm nhũn, giơ tay xoa đầu Tiêu Nguyên Bảo, thằng bé thật sự không thù dai.

Vương Triều ca nhi lừa gạt cậu, nói dối dọa nạt cậu, vậy mà vẫn còn nhớ để phần đồ ăn cho nó.

"Vương Triều ca nhi và Tần nương tử có lẽ còn phải mấy ngày nữa mới về."

Tiêu Nguyên Bảo cúi đầu, không thấy rõ vui buồn: "Ừm, ta biết."

Kỳ Bắc Nam thấy cậu không khóc đòi người, cũng thấy yên tâm phần nào.

Có vẻ như nhóc con không quá bám người lớn.

Một lúc sau, cơm canh đã chín.

Kỳ Bắc Nam gọi Tiêu Nguyên Bảo tìm lò sưởi tay, chuẩn bị xúc bớt than trong bếp ra, tránh để than nóng quá làm cháy nước canh.

Đến khi hết than trong bếp, hai người họ sẽ ăn cơm trưa trước, để riêng một ít cơm canh cho Tiêu Hộ hâm lại trong nồi.

Nhưng đang xúc than, Tiêu Hộ đã trở về rồi.

Kỳ Bắc Nam đang ngạc nhiên có phải hắn ta quên đồ gì không, không ngờ Tiêu Hộ lại bị nhà họ Phương từ chối trở về.

Khi Tiêu Hộ xuống dưới thì lí chính đã gọi người trong thôn giải tán rồi, bức tường sau nhà họ Phương cũng đã được sửa xong.

Nhà họ Phương thấy hắn ta thì có vẻ bất ngờ, khách khí nói không biết hắn ta xuống núi.

Sao mà không biết được, lí chính đã gọi người lên núi gọi hắn ta, hôm nay hắn ta đã đến nhà họ Phương rồi.

Vẻ mặt của Tiêu Hộ không được tốt, hắn ta cũng thấy lạ, trước đây nhà họ Phương có chuyện gì đều thích tìm hắn ta giúp đỡ, đừng nói là hắn ta ở nhà, cho dù ở trên núi thì cũng sẽ đi tìm hắn ta.

Cũng không biết từ khi nào, người nhà họ Phương không còn mấy khi đến nhà nữa, hơn nữa khi gặp nhau trên đường thì cũng khách khí như người xa lạ.

Hắn ta dù ít tiếp xúc với người khác, nhưng vẫn có thể nhận ra sự xa cách của nhà họ Phương.

Lúc mẹ của Tiểu Bảo còn sống, hai nhà qua lại thường xuyên, thân thiết như người nhà, sau khi mẹ cậu mất, ngay cả khi hắn ta lên núi, Tiểu Bảo cũng ở nhờ nhà họ Phương.

Hắn ta nói là trả tiền, nhưng nhà họ Phương kiên quyết không chịu nhận.

Hai nhà tốt, người trong thôn ai cũng biết, không biết vì sao lại thành ra tình cảnh như ngày hôm nay.

Tiêu Hộ nhớ đến những điều tốt đẹp mà nhà họ Phương đã làm trước đây, không cam tâm đi lấy miếng thịt treo trên bếp: "Nhà họ Phương đã mời người trong thôn đến giúp đỡ, còn chưa cảm ơn bữa cơm, ta mang chút thịt sang cho họ."

Kỳ Bắc Nam nghe Tiêu Hộ nói vài câu đơn giản về mối quan hệ của nhà họ Phương, tin rằng hai nhà trước đây thật sự rất tốt.

Hắn cản Tiêu Hộ lại: "Nhà họ Phương xây lại tường còn sợ làm phiền Tiêu thúc, nếu như vậy mà mang đồ sang, e là cũng không nhận đâu."

Tiêu Hộ nghe vậy tay khựng lại, Kỳ Bắc Nam nói không sai, e là lại phải phí công một chuyến.

Hắn ta thở dài một hơi, thật sự không biết phải làm như thế nào.

"Tiêu thúc, hay là tối muộn ta mang Tiểu Bảo qua một chuyến đi, xem là trẻ con, nhà họ Phương chắc sẽ không như vậy. Cũng tiện ta đi làm quen hàng xóm."

Tiêu Hộ thấy vậy, nhìn Kỳ Bắc Nam một cái: "Cũng được."

"Đúng rồi, vừa nãy ta gặp lí chính, hắn muốn mời ngươi đến nhà chơi."

Lí chính thích người đọc sách, nhà nào trong thôn có con cái đi học thì hắn ta đều thích hỏi han việc học hành, nhưng Tiêu Hộ cũng hơi bất ngờ khi lí chính lại thích Kỳ Bắc Nam đến vậy, muốn mời đến nhà chơi.

"Ngươi có thời gian thì đến ngồi chơi đi, con người của lí chính tốt lắm."

(* lí chính: lý trưởng - Người đứng đầu chính quyền ở làng, thời phong kiến)

"Dạ."

Kỳ Bắc Nam đáp lời.

Ba người ăn cơm trưa xong, Tiêu Hộ ra ngoài đến chỗ những người thuê ruộng nhà họ nói chuyện về việc cho thuê đất năm sau.

Kỳ Bắc Nam dùng nước nóng rửa tay chân và mặt cho Tiêu Nguyên Bảo, rồi bôi thuốc trị mụn cóc đã mua hôm nay trong thành.

Thuốc vừa mở ra, liền có một mùi nguyệt quế nhàn nhạt.

Tiêu Nguyên Bảo ngâm chân, ghé lại ngửi, đôi mắt tròn xoe sáng lên: "Thơm quá."

Kỳ Bắc Nam chấm một chút lên má của cậu đang đỏ lên vì gió, nhẹ nhàng xoa đều: "Ừ, bôi vào là thành bảo bảo thơm tho rồi, nên phải nhớ bôi đúng giờ, nứt da mới mau khỏi."

"Vâng! Tiểu Bảo nhớ được!"

Cuối cùng, Kỳ Bắc Nam cho Tiêu Nguyên Bảo ngủ một giấc trưa.

Nhóc con nói là không buồn ngủ, nhưng sáng nay ra ngoài cả nửa ngày thân thể đã mệt rồi, trẻ con vốn dĩ ngủ nhiều, vừa ngâm chân nước ấm xong, chui vào chăn một lúc là đã ngủ thϊếp đi.

Kỳ Bắc Nam buông rèm giường xuống, trở về phòng mở rương lấy bút mực ra, viết chữ một lúc.

Dù sao cũng là người đọc sách, những thứ đã ăn sâu vào trong xương tủy này không thể bỏ được một chút nào.

Chưa được mấy ngày là đến Tết, đến lúc đó mua một chồng giấy đỏ, viết mấy câu đối dán lên, cũng cho gia đình thêm chút không khí vui vẻ.

Hắn nghĩ, nếu thời tiết đẹp, có thể đi ra chợ mở sạp viết chữ thuê, một câu cũng có thể kiếm được vài đồng.

Tiêu Nguyên Bảo ngủ gần một canh giờ thì tỉnh dậy, hai mắt còn ngái ngủ bò dậy, ngồi trên giường ngơ ngẩn một hồi.

Trượt xuống giường, đột nhiên đi tìm Kỳ Bắc Nam.

Kỳ Bắc Nam thấy nhóc con đã tỉnh, thu dọn tấm vải thô màu xanh nước biển đã mua hôm nay, dắt Tiêu Nguyên Bảo đi đến nhà họ Phương.