Chương 25: Đại phu họ Dương không hề dữ

Ngay lúc Kỳ Bắc Nam đang nghĩ cách an ủi người, thì sau lưng hắn lại vang lên một giọng nói vừa mềm mại vừa trong trẻo.

"Đứa nhỏ bị khó chịu trong người nên mới khóc nháo vậy thôi."

Tiểu cô nương y đồng không biết từ lúc nào đã đến đây, trên tay còn bưng một chiếc cốc lớn bốc hơi nóng, đưa cho Tiêu Nguyên Bảo đang mắt đỏ hoe.

"Trà gừng nóng, uống vào cho ấm người."

Tiêu Nguyên Bảo nhìn bé gái nhỏ từ quầy bước ra đã thấp hơn hẳn một đoạn.

So với chiếc quầy dài thì chỉ cao hơn một cái đầu, tuổi cũng không chênh lệch với cậu là mấy.

Tiêu Nguyên Bảo gặp người lạ theo bản năng sẽ ngại ngùng nhút nhát trốn vào lòng Kỳ Bắc Nam, nghiêng đầu đi, lại thấy ở bên trong quầy cũng có một chiếc ghế đẩu nhỏ đang trốn.

Cậu chớp mắt, tiểu tỷ tỷ dược đồng vậy mà cũng giống cậu đều phải dùng ghế đẩu để kê chân!

Kỳ Bắc Nam thấy Tiêu Nguyên Bảo trốn trước ngực mình, chỉ có thể thay cậu nhận lấy trà, cảm ơn tiểu dược đồng.

Tiêu Nguyên Bảo cũng yên tĩnh lại, ngoan ngoãn ngồi lại trên ghế, cậu há miệng uống chút trà gừng mà Kỳ Bắc Nam vừa thổi vừa đút cho.

Trà gừng nóng hổi không biết nấu thế nào, hơi có vị cay nhẹ, nhưng lại ngọt ngào.

Cậu ăn đùi gà nướng có chút khát, uống thêm hai ngụm lớn, trà vào bụng như một dòng nước ấm đang sưởi ấm trong bụng.

Tiểu dược đồng đứng bên cạnh, nhìn Tiêu Nguyên Bảo nghiêm túc uống hết trà gừng, liền nói nhiều hơn: "Đại phu Dương tốt lắm, không dữ chút nào, trẻ con đều không sợ ngài ấy."

Tiêu Nguyên Bảo nửa tin nửa ngờ, nhưng vẫn chậm rãi gật đầu, không đòi đi nữa.

Kỳ Bắc Nam thở phào nhẹ nhõm, bé gái nhỏ chạy vào phòng khám nhìn một cái, vẫy tay với bọn họ: "Có thể vào rồi."

Trong phòng khám là một vị đại phu ngoài năm mươi tuổi có râu, có lẽ là chuyên về các bệnh trẻ em, thường xuyên tiếp xúc với trẻ con, lông mày và mắt rất hiền từ.

Thấy đến là hai đứa trẻ, càng thêm hòa ái: "Lại đây, đến ngồi cạnh gia gia, là chỗ nào không thoải mái?"

(* gia gia: ông)

Tiêu Nguyên Bảo thấy đại phu thật sự không dữ, giống như Phương gia gia, nên không còn nhút nhát như vậy, rất phối hợp ngồi xuống.

"Tiểu đệ thân thể yếu ớt, dễ bị cảm lạnh, làm phiền đại phu bắt mạch, xem có bệnh gì không."

(*tiểu đệ: em trai)

Kỳ Bắc Nam nói sơ qua về tình trạng sức khỏe của Tiêu Nguyên Bảo, đại phu liền theo lời bắt mạch cho Tiêu Nguyên Bảo.

Cánh tay của Tiêu Nguyên Bảo trắng nõn, chỉ là nhỏ xíu một cái, không có chút thịt nào.

Đại phu nhìn, nói: "Là có chút gầy yếu."

Ngay sau đó liền cười tủm tỉm dỗ dành Tiêu Nguyên Bảo: "Gia gia xem cho Tiểu Bảo chút nhé, đừng sợ."

Kỳ Bắc Nam im lặng chờ kết quả, hắn quan sát kỹ vẻ mặt của đại phu khi bắt mạch, trong lòng thấp thỏm không yên.

Sợ rằng Tiêu Nguyên Bảo tuổi còn nhỏ mà thân thể đã như lúc trước.

"Khí hư, thể hàn."

Đại phu bắt mạch xong, lại xem mắt và miệng của Tiêu Nguyên Bảo, chậm rãi nói: "Không thấy bệnh nặng gì. Nhưng mà thân thể của trẻ nhỏ vốn mỏng manh, không chịu được vất vả như người lớn, cần phải bỏ tâm chăm sóc. Trời lạnh phải giữ ấm, không được tham lạnh, nếu không hàn khí xâm nhập, tái đi tái lại cẩn thận sẽ để lại bệnh căn."

Ông ta đánh giá hai đứa trẻ, không thấy giàu có, nhưng cũng không phải là nhà không đủ ăn, liền nói: "Ăn uống cũng nên phong phú hơn mới tốt, thân thể cường tráng rồi, tự nhiên cũng có thể chống lại cảm lạnh bệnh tật, trẻ còn nhỏ, bây giờ điều dưỡng lại cũng nhanh."

Kỳ Bắc Nam nghe vậy trong lòng trút được gánh nặng, vội vàng nói: "Phải, nhất định sẽ nghe theo lời đại phu."

Đại phu kê một ít thuốc điều lý thể hàn khí hư.

Ngoài ra còn cho thêm hai lọ sứ nhỏ thuốc bôi nứt da.

Kỳ Bắc Nam theo đơn, ra ngoài lấy thuốc.

Trẻ con còn nhỏ, liều lượng dùng cũng không nhiều, tổng cộng chỉ gói được một gói nhỏ.

Mà hai lọ thuốc bôi nứt da, cầm trong tay lại có chút nặng.

Tiêu Nguyên Bảo bám sát Kỳ Bắc Nam đang lấy thuốc, hai mắt tròn xoe nhìn khắp cả y quán.

Đại phu Dương thật sự không dữ chút nào, đi khám bệnh cũng không đáng sợ như vậy.

Tiêu Nguyên Bảo muốn nói cho tiểu dược đồng lúc nãy biết, nhưng lại không thấy người đâu.

Cậu nắm chặt bánh ngọt mà Kỳ Bắc Nam mua cho cậu trong lòng, ỉu xìu.

Kỳ Bắc Nam lấy thuốc xong, cúi đầu thấy thằng nhóc nhỏ trước mặt im lặng không nói gì.

Hắn ngồi xổm xuống, nhìn nhóc con đang mím môi cụp mắt, nói: "Vừa nãy tỷ tỷ dược đồng cho ta uống trà gừng ngon, còn nói với ta đại phu Dương không dữ, Tiểu Bảo còn chưa nói cảm ơn tỷ tỷ ấy mà."

"Dạ."

Tiêu Nguyên Bảo muốn nói, nhưng cậu đã lâu không có bạn bè rồi, tính tình lại rụt rè, có một số chuyện tuy biết, nhưng vẫn là ngại mở miệng.

Kỳ Bắc Nam vừa nói, cậu liền biết mình không đúng.

"Vậy có muốn cho tỷ tỷ dược đồng cái gì đó, để cảm ơn người ta không?"

Tiêu Nguyên Bảo nghe vậy liền nhỏ giọng nói: "Bánh ngọt."

Kỳ Bắc Nam nói: "Vậy ngươi muốn cho nàng ấy mứt hoa quả hay bánh sợi đường?"

"Không biết tỷ tỷ thích cái nào."

Tiêu Nguyên Bảo khó xử nhìn hai gói bánh, đều là những món cậu thích, nhưng vẫn không chọn được món gì cho tiểu tỷ tỷ y đồng.

Kỳ Bắc Nam xin tờ giấy gói thuốc sạch sẽ từ đại phu kê đơn, hắn đưa cho Tiêu Nguyên Bảo: "Vậy thì mỗi thứ lấy một ít đi."

"Vâng ạ!"

Tiêu Nguyên Bảo vui vẻ nhận lấy tờ giấy gói thuốc.

Cậu tự mình mở hai gói bánh ra, chọn ra mấy chiếc mứt hoa quả có hình dáng đẹp mắt và bánh sợi đường còn nguyên vẹn, cẩn thận gói lại.

Khi hai người từ y đường đi ra, một gói bánh nhỏ được đặt ngay ngắn trên chiếc ghế đẩu nhỏ bên quầy.