Chương 160

"Ngoài ra, trang viên đã hoàn thành, quy củ trong nhà cũng nên được thiết lập."

Trước đây khi nhà đang xây dựng, những người mới mua về đều ở tạm trong nội viện, tuy ăn riêng bàn nhưng vẫn chung một bếp.

Kỳ Bắc Nam, Tiêu Nguyên Bảo và cả Tiêu Hộ đều là những người nhân hậu, đối xử với người khác cũng được một chữ "thiện".

Chỉ là nhà cửa đã lớn, người cũng đã đông, nếu còn không phân rõ chủ tớ, lâu ngày e rằng họ sẽ sinh lòng kiêu ngạo, làm việc không hết lòng, cũng không chịu sự quản lý.

Chủ nhà phải ra dáng chủ nhà, không có một gia đình quyền quý nào có thể tồn tại lâu dài mà không cần đến quy củ.

Tiêu Nguyên Bảo từng nghe người ta kể về một nhà nông nọ, do tình cờ mà phát tài, mua nhà lớn, thuê nhiều người hầu.

Thế nhưng vì bản thân xuất thân nông dân, không biết cách quản lý người. Nô bộc sai thì không nói, phạm lỗi cũng không phạt.

Ban đầu, những người hầu này vô cùng cảm kích, hết lòng vì chủ nhà, người cũng siêng năng, làm việc nhanh nhẹn.

Nhưng ngày tháng qua đi, họ được ăn no mặc ấm, phạm lỗi cũng không sao, dần dần trở nên lười biếng, làm việc qua loa cho có lệ, thậm chí còn sinh lòng khinh thường chủ nhà.

Họ trộm cắp, lén lút chiếm dụng, bán trộm đồ của chủ, còn mượn danh chủ ra ngoài ức hϊếp trai gái.

Sau đó gây ra kiện tụng, khiến chủ nhà cũng bị liên lụy, cuối cùng rơi vào cảnh gia đình tan nát.

Tiêu Nguyên Bảo nghĩ, tuy đây chỉ là chuyện nghe kể lại, không biết truyền đến tai cậu còn thật được bao nhiêu, nhưng câu chuyện vẫn khiến người ta phải suy ngẫm.

Cậu đáp: "Được. Vậy ta sẽ ghi lại các quy tắc, sắp xếp một chút rồi đưa ca ca xem."

Thế là trong lúc Kỳ Bắc Nam viết câu đối, Tiêu Nguyên Bảo liền liệt kê ra tất cả các quy tắc mà cậu có thể nghĩ đến.

Kỳ Bắc Nam góp ý cho cậu, sửa lại cho đúng một vài điều.

Buổi tối, sau khi ăn cơm xong ở nội viện, họ liền bảo Điền Khẩn sang ngoại viện gọi mấy người kia vào.

"Lát nữa ai nói vậy?"

Tiêu Nguyên Bảo thấy Điền Khẩn đã đi, bèn ranh mãnh chạy tới trước mặt Kỳ Bắc Nam hỏi nhỏ.

"Huynh nói đi chứ."

Kỳ Bắc Nam nói: "Ở các nhà quyền quý, đều là phu lang hoặc nương tử quản gia, quán xuyến các việc vặt trong nhà."

Tiêu Nguyên Bảo mím môi: "Nhưng ta đã phải là phu lang đâu."

"Phu lang hay nương tử cũng không phải cứ gả đi là biết quản lý, mà đều phải học cách quán xuyến việc nhà từ trước, sau khi thành hôn mới thạo việc được chứ."

Tiêu Nguyên Bảo không đáp lời, bưng ghế lại, nài Kỳ Bắc Nam ngồi xuống.

"Ca ca là tú tài, có công danh trong người, việc lập quy củ uy phong thế này hay là để ca ca làm đi."

Kỳ Bắc Nam nhếch mép: "Nhưng ta ở bên ngoài đã đủ uy phong rồi, sự uy phong trong nhà nhường cho ngươi một lần vậy."

"Không không, ca ca ở trong nhà hay ngoài ngõ đều phải uy phong. Ta chỉ là một ca nhi, tuổi lại còn nhỏ, sau này uy phong cũng chưa muộn, ca ca lớn tuổi hơn, cứ uy phong trước đi."

Kỳ Bắc Nam chép miệng: "Vậy à, thế thì hay là để Tiêu thúc nói đi, thúc ấy lớn tuổi nhất."

"Cha vụng về ăn nói lắm, nói chuyện với chúng ta còn chẳng rõ ràng, làm sao mà giải thích rõ ràng với họ được chứ."

Tiêu Nguyên Bảo nghe vậy liền nhíu mày, ghé vào tai Kỳ Bắc Nam nói nhỏ: "Để cha nói, e là sẽ giống như nhà giàu bị sa sút kia mất."

Dứt lời, Tiêu Nguyên Bảo nghe thấy tiếng bước chân từ bên ngoài vọng vào, trong lòng sốt ruột, cậu liền nhoài người lên tay vịn ghế.

"Ta... ta chỉ là hơi sợ một chút, ca ca nói đi mà."

Kỳ Bắc Nam véo má Tiêu Nguyên Bảo: "Nói sớm có phải xong rồi không."

Nói rồi, hắn kéo Tiêu Nguyên Bảo ngồi xuống bên cạnh mình.

Tiêu Nguyên Bảo thấy Kỳ Bắc Nam đã đồng ý, mắt lại sáng lên, cậu nói nhỏ: "Ta đứng nghe ca ca nói là được."

"Đồ ngốc, đâu phải lập quy củ cho ngươi. Ngươi đứng nghe, ta nói xong rồi, sau này họ cũng không nghe lời ngươi đâu."

Tiêu Nguyên Bảo nghe xong, nghĩ cũng phải, bèn ngồi ngay ngắn lại trên chiếc ghế bên cạnh Kỳ Bắc Nam.

"Lang quân, mọi người đến đủ rồi ạ."

Điền Khẩn vào nhà, bẩm báo một tiếng trước.

Kỳ Bắc Nam "ừ" một tiếng, không vội vàng mà khoan thai bưng chén trà lên uống một ngụm, liếc nhìn mấy người trong phòng một lượt, thấy họ đã đứng ngay ngắn cả rồi, hắn mới đặt chén trà xuống.

"Chuyển vào nhà mới, mọi người đã thu xếp ổn thỏa cả chưa?"

Tiêu ma ma nói: "Thưa lang quân, đều đã ổn thỏa rồi ạ."

Đại Sơ cũng nói: "Bên nhà phía tây cũng đã xong xuôi ạ."

Kỳ Bắc Nam gật đầu: "Nhà mới xây, các ngươi cũng thấy cả rồi, khó tránh khỏi có những chỗ sơ suất, không thỏa đáng. Nếu có thiếu thốn gì thì cứ nói với Tiểu Điền, nếu thực sự là thứ không thể thiếu, sẽ sắm sửa thêm cho các ngươi."

Tiêu ma ma nói: "Nhà mới rộng rãi sạch sẽ, lang quân chu đáo mọi bề, trong nhà thứ gì cũng có ạ."

"Như vậy là tốt rồi, ta nhiều việc, không thể lúc nào cũng chu toàn cho các ngươi được."

"Bảo ca nhi nghĩ cho các ngươi, có nói với ta rằng, cuối năm rồi, ngoài công việc trong nhà, các ngươi cũng nên có cuộc sống riêng. Bắt đầu từ tháng này, sẽ phát tiền tháng cho các ngươi. Các ngươi thiếu thứ gì cũng không cần phải ngại mở lời với ta, với Bảo ca nhi hay lão gia."

Mấy người nghe vậy, nụ cười hiện rõ trên mặt.

Họ định dập đầu tạ ơn Kỳ Bắc Nam.

"Các ngươi khoan hãy vội cảm ơn, những nhà quyền quý trong thành ngoài thành ít nhiều đều cho người làm tiền tháng. Chỉ là trước đây trong nhà bận rộn, việc nhiều phức tạp nên chưa kịp sắp xếp."

Kỳ Bắc Nam nói: "Nhà ta tuy không phải nhà giàu có gì, cũng chẳng có sản nghiệp ngút trời, nhưng ta cũng là một tú tài, có chút công danh ít ỏi. Không thể cho các ngươi cuộc sống giàu sang phú quý, nhưng có thể cho các ngươi một nơi nương tựa, không phải chịu đói, cũng chẳng phải chịu rét."

"Nhà họ Tiêu tuy chỉ là nhà nông, lại ở chốn thôn quê, nhưng cũng là nhà tử tế, tự có quy củ riêng. Hôm nay ta nói ra, các ngươi đều phải nghe cho kỹ."

"Trong nhà này, điều tối kỵ nhất là kẻ có thói táy máy tay chân, phẩm hạnh bại hoại. Làm việc trong nhà, nếu có hành vi bán đứng chủ, trộm cắp, gây rối gây sự, nặng thì đuổi khỏi nhà, nhẹ thì bị đánh bằng ván gỗ. Đừng có ý nghĩ may mắn, một khi sự việc xảy ra, thì không thể cứu vãn được."

"Đương nhiên, nếu các ngươi bổn phận, thật thà, hết lòng vì gia đình, thì nhà này tất sẽ không bạc đãi các ngươi. Dù là tăng tiền tháng, hay sắp xếp cho làm công việc tốt hơn, những điều này trong nhà đều sẽ tính đến."

Mấy người nghe Kỳ Bắc Nam nói xong, vẻ mặt ai nấy đều trở nên nghiêm túc.

Lúc này họ mới dập đầu, tỏ lòng trung thành.

"Lang quân đã mua chúng ta về, chúng ta nhất định sẽ hết lòng vì gia đình. Lời lang quân dạy, chúng ta sẽ khắc cốt ghi tâm. Sau này có làm sai việc gì, dù bị đánh, bị mắng, đều tùy lang quân, ca nhi, lão gia xử trí, trong lòng tuyệt không một lời oán thán."

Kỳ Bắc Nam nghe Tiêu ma ma nói xong, lại nhìn sang Đại Sơ và Nhị Tam.

Đại Sơ dập đầu nói với Kỳ Bắc Nam: "Lời Tiêu ma ma nói chính là tiếng lòng của mấy người bọn ta. Lang quân, ca nhi và lão gia đều là người nhân hậu, chúng ta được đến nhà này là phúc lớn, không có lý nào lại không hết lòng. Sau này có làm sai, lang quân cứ dùng gậy lớn mà đánh."

"Có được lòng trung thành của các ngươi, ta cũng vui. Chỉ là lời hứa suông thì dễ, làm được mới khó. Ngày dài tháng rộng, còn phải xem hành động của các ngươi thế nào."

"Chúng ta nhất định không đổi lòng trung, một mực cung kính, hầu hạ lang quân, ca nhi và lão gia."

Lúc này trên mặt Kỳ Bắc Nam mới nở nụ cười, hắn gật đầu, quay sang nhìn Tiêu Nguyên Bảo: "Không phải ngươi nói đã chuẩn bị ít quà Tết cho họ sao, đưa cả cho họ đi."

Tiêu Nguyên Bảo khép chân, hai tay đan vào nhau, nhìn Kỳ Bắc Nam huấn thị, rõ ràng không phải đang răn dạy mình, nhưng cậu bất giác cũng căng thẳng theo.

Cậu nghe mà say sưa.

Bấy lâu nay, ca ca trước mặt người khác luôn là dáng vẻ dễ gần, qua lại với người trong thôn thì khách sáo, khiêm tốn, không hề có chút kiêu căng nào.

Tam giáo cửu lưu, cảm giác như hắn đều có thể nói chuyện hòa hợp.

Thế mà lúc này hắn ra vẻ nghiêm nghị, vẫn là khuôn mặt đó, lời nói cũng không phải kiểu hung hãn cố tình dọa người.

Nhưng lời lẽ của hắn rành mạch, thưởng phạt phân minh, trong từng cử chỉ, hành động đều toát ra khí chất hơn người, không giống với phong thái của con nhà nông bình thường.

Đây là một khía cạnh mà Tiêu Nguyên Bảo sống chung dưới một mái nhà với hắn mấy năm nay chưa từng được thấy.

Giống như những nhà giàu mới phất lên sau này, mua tôi tớ về nhà, biết rằng người hầu cần phải quản giáo, nhưng bản thân lại không đủ nền tảng.

Thế là họ không coi tôi tớ ra gì, động một chút là đánh mắng để gây dựng uy nghiêm, nhằm mục đích khống chế người làm.

Nhưng thủ đoạn như vậy không được thể diện, người ngoài sẽ nói nhà đó tiểu nhân đắc chí, nhà nghèo mới phất đã ra vẻ ta đây.

Họ sẽ không muốn qua lại với những gia đình hung hãn như vậy.

Tiêu Nguyên Bảo chính là không biết làm sao để nắm bắt được chừng mực này, sợ nói quá nhẹ thì họ nghe tai này lọt tai kia, lại sợ nói quá nặng lời, bị cho là một ca nhi ngang ngược.

Nói cho cùng vẫn là vì chưa từng quản lý ai, cũng không có cơ hội thấy các nhà cao cửa rộng quản người thế nào, trong lòng hoang mang không biết phải làm sao.

Hôm nay thấy được cách hành xử của Kỳ Bắc Nam, trong lòng cậu đã lờ mờ có chút manh mối.

Giống như hồi nhỏ theo Kỳ Bắc Nam ra ngoài, đứng một bên nhìn hắn qua lại, nói chuyện, làm việc với người khác.

Lúc nhỏ không biết cố tình đi học hỏi, nhưng mưa dầm thấm lâu đã khắc sâu vào trong đầu, lớn lên một chút gặp phải chuyện giao tiếp với người khác, trong đầu tự nhiên sẽ nảy ra một phong cách xử sự.

"Nào, nhận quà Tết rồi, mọi người đều có thể thoải mái đón Tết."

Tiêu Nguyên Bảo theo như đã bàn bạc với Kỳ Bắc Nam trước đó, phát cho bốn người lớn mỗi người bốn mươi đồng, Vương Thiết Nam được hai mươi lăm đồng.

Trong đó, tiền tháng mỗi người là ba mươi đồng, còn mười đồng là tiền thưởng riêng dịp Tết.

Họ mới đến, ai cũng làm những công việc tương tự, cũng không phân được cao thấp, ai có năng lực hơn, đắc lực hơn, phải cần thời gian dài mới phân biệt được.

Cùng một điểm xuất phát, sau này ra sao, hoàn toàn dựa vào bản lĩnh của mỗi người.

Còn Điền Khẩn, cậu ta đến nhà sớm hơn, và cũng đã thể hiện rõ năng lực.

Tiền tháng không cần nói cũng nhiều hơn họ.

Trong nhà có người mới, cậu ta liền được đề bạt lên làm tiểu quản sự trông coi những người mới này.

Tiền tháng cũng từ năm mươi đồng trước kia tăng lên tám mươi đồng, Tết còn được thưởng một trăm đồng để tiêu dùng.

Ngoài tiền tháng, Tiêu Nguyên Bảo lại đưa cho gia đình ba người của ông lão Vương một súc vải gai thô, một gói đường trắng, một gói bồ kết và hai dải thịt khô xông khói.

Đại Sơ và Nhị Tam cũng được những thứ tương tự.

Điền Khẩn thì được một tấm vải mịn, những thứ khác cũng tương tự.

Cả một nhà người làm nhận được tiền tháng, lại có thêm quà Tết, ai nấy đều vui mừng khôn xiết.

Họ lại dập đầu cảm ơn Kỳ Bắc Nam, Tiêu Nguyên Bảo và cả Tiêu Hộ, sau đó mới mang đồ đạc trở về ngoại viện.

Khi mọi người đã đi hết, Tiêu Nguyên Bảo nhìn Kỳ Bắc Nam với đôi mắt lấp lánh: "Ca ca, huynh lợi hại quá đi!"

"Nói vài câu thôi mà cũng lợi hại à?"

"Nói một tràng rành mạch có trật tự như vậy, lại còn là trước mặt bao nhiêu người, có cả người lớn tuổi hơn lẫn người nhỏ tuổi hơn mình, sao lại không lợi hại được chứ."

Lòng ngưỡng mộ của Tiêu Nguyên Bảo hiện rõ trên mặt: "Nếu có ngày ta cũng được như vậy, thì mới thật sự là có bản lĩnh."

"Sao lại không thể chứ, cứ học hỏi dần ở nhà, chẳng mấy chốc sẽ biết thôi."

Tiêu Nguyên Bảo lại có chút lo lắng, nói: "Chỉ sợ ta học mấy bản lĩnh quản gia này suông, lỡ sau này gả vào một nhà không có người hầu, chẳng phải là uổng phí sao."

"Chẳng lẽ lại đem ra để quản cha mẹ chồng với cả tướng công à."

Kỳ Bắc Nam bị cậu nói cho bật cười thành tiếng.

Tiêu Hộ đang đứng bên cạnh liền nói: "Vậy thì cha mua hai người hầu gửi đến nhà chồng con, để cho con quản lý là được chứ gì."

Tiêu Nguyên Bảo nghe vậy liền cười toe toét chạy đến trước mặt Tiêu Hộ, đấm lưng cho hắn: "Cha là thương con nhất."

Kỳ Bắc Nam cười lắc đầu.

"Mà nói đi cũng phải nói lại, ban đầu ta cứ nghĩ số lễ vật nhận được từ bữa tiệc không biết phải dùng đến bao giờ, bây giờ nhà có thêm mấy người, mới chia có một lần mà đồ trong nhà đã vơi đi nhiều rồi. Xem ra cũng chẳng chia được mấy lần nữa."

Kỳ Bắc Nam nói: "Đông người rồi thì không tránh khỏi như vậy, họ bỏ sức ra làm việc, mang lại sự tiện lợi cho chúng ta. Tiền bạc và vật chất lúc nào cũng phải bỏ ra nhiều, không thể nào chỉ có một phía mình hưởng hết lợi được."

Tiêu Nguyên Bảo gật gật đầu.

Kỳ Bắc Nam đứng dậy, nói: "Câu đối viết xong chắc cũng khô cả rồi, mình đi dán lên thôi."

"Vâng ạ."

Tiêu Nguyên Bảo vui vẻ đi bưng bát hồ dán làm từ cơm, cùng Kỳ Bắc Nam đi dán câu đối.

Gió lạnh phần phật thổi qua những chiếc lá khô trơ trọi trên cành, nhà cửa chìm trong cảnh sắc xám xịt, mưa phùn giăng lối khi màn đêm sắp buông.

Những câu đối đỏ thắm được dán lên khung cửa, ánh lên cùng những chiếc đèn l*иg đỏ rực, lại tô điểm thêm cho ngôi nhà vài phần rực rỡ và náo nhiệt, xua tan đi vẻ hiu hắt của mùa đông.

Ở phía huyện thành, một vài đóa pháo hoa nổ bung trên bầu trời, đẹp lạ thường, không biết là nhà giàu có nào đốt.

Hai người đứng ngây người trong sân một lúc lâu, cho đến khi một cơn gió lạnh tạt vào mặt, lạnh đến rùng mình, cả hai mới rụt cổ chui vào trong nhà.

"Trời lạnh thế này, chắc phải có thêm một trận tuyết lớn nữa thì xuân mới về được."

"Rơi thì cứ rơi thôi, dù sao những ngày này cũng không cần phải dậy sớm đến Huyện học."

"Vậy sáng mai nếu có tuyết rơi, ta muốn ngủ đến khi trời sáng bảnh mắt mới dậy, không cho phép huynh gọi ta ăn sáng đâu đấy..."