Chương 3

Bà ngoại cô có hai người con gái, một là dì cả lấy chồng ở trấn trên, người còn lại chính là mẹ cô.

Dù xuất thân chẳng lấy gì làm khá giả, nhưng hai người con gái bà sinh ra lại đều xinh đẹp nổi bật. Dì cả lấy một người chồng tái hôn – vợ trước của ông ta bỏ đi với người khác vào cuối những năm 80, không để lại đứa con nào. Sau này cưới dì cả, hai người ăn ở thuận hòa, sinh được một trai một gái, cùng mở siêu thị nhỏ ở trấn trên, cuộc sống yên ổn, ấm no.

Đặc biệt là, hồi còn đi học, mỗi ngày cô đều phải đi ngang qua nhà dì. Lúc nào cũng vậy, cặp sách của cô chẳng đựng nổi sách vở, toàn là bánh kẹo và trái cây dì nhét vào. Nghĩ lại mà thèm…

Mẹ Nguyên thì cũng không kém cạnh. Dù gần bốn mươi, nhưng đôi mắt to, da trắng, nếu bỏ qua vóc dáng có hơi phồn thực thì nhan sắc vẫn còn quyến rũ ra trò. Dáng dấp ấy, đứng giữa đám phụ huynh ở cổng trường vẫn là nổi bật một cách rõ ràng.

Còn Nguyên Thư Vi, người mang đầy oán niệm sống lại lần này, thì di truyền được hầu hết ưu điểm từ bà ngoại: mặt mũi xinh xắn, ngũ quan sắc nét, nước da trắng như sữa, ánh mắt to tròn như biết nói. Không chỉ đẹp, mà còn có một loại khí chất mơ hồ, linh động, đúng kiểu “thiếu nữ ngọc quý” vừa nhìn đã thấy được nuôi nấng từ nhỏ.

Bà ngoại cô từng là tiểu thư khuê các, thậm chí còn có thời gian đi du học nước ngoài. Dù sau này gặp biến động thời cuộc, vẫn giữ được tính cách nhẹ nhàng, tinh tế. Ông ngoại ruột mất sớm, ông hiện tại là người tái giá với bà, làm bí thư chi bộ thôn, mỗi tháng còn đều đặn lĩnh lương hưu. Nói chung, trong cái thôn nghèo đó, ông bà là thuộc tầng lớp “có văn hóa”.

Nguyên Thư Vi từ nhỏ đã được hai ông bà cưng chiều đến tận mây xanh. Ăn ngon, mặc đẹp, không cần làm việc nhà, đi học về chỉ việc lăn ra ngủ hoặc ăn vặt, cái gì cũng không thiếu, thậm chí so với đám trẻ thành phố còn sung sướиɠ hơn vài phần.

Cho nên, cô dần dà hình thành một tính cách cực kỳ khó chịu đối với mẹ mình: ham ăn, lười học, ngại động tay động chân, lại còn nói dối không chớp mắt.

Mẹ cô biết rõ điều đó, nhưng có sửa nổi đâu? Một người muốn dạy, một người thì chẳng thèm học. Giữa hai người chỉ còn lại sự giằng co bất tận giữa kỳ vọng và phản kháng.

Lần này mẹ cô bất chấp sự phản đối kịch liệt của cô, kiên quyết đón về thành phố, lý do thì hai mặt rõ ràng: một là thật lòng nhớ con, hai là… sợ con bé ở quê thành “gà què ăn quẩn cối xay”, học hành ngày càng tệ, cuối cùng không vớt vát được gì.

Trong mắt mẹ Nguyên, thứ gì ở thành phố cũng tốt hơn. Trước kia vì quá nghèo, không thể nuôi con, nên mới đành để ở quê. Nhưng giờ điều kiện khá lên, con bé lại thân ai chẳng thân, cứ quấn lấy bà ngoại với dì cả, mẹ nó là người “xa lạ” nhất. Càng nghĩ càng tủi.

Huống hồ, con bé này còn dối trá kinh khủng. Mỗi lần thi về là cầm bảng điểm mười mấy điểm mà nói phét thành chín mươi mấy. Nếu không phải Tết năm ngoái bà cố tình đến tận nhà cô giáo thăm hỏi, thì giờ chắc vẫn còn bị con bé dắt mũi như thường!