Chương 30: Rút thăm

Phó Tu Nghi là người Hoàng thất, đối với thủ đoạn hoàng gia đương nhiên không thể không biết. Tiếng thanh thúy của chén trà rơi xuống đất vang lên, dường như vô tình, cũng đã quấy rầy nhạc công tiết tấu, làm cho âm điệu mê hoặc không thể tiếp tục. Phó Tu Nghi muốn nhìn người gây ra chuyện này là ai, bản thân hắn vốn là người cẩn thận, tính tình đa nghi nên hắn không nghĩ đối phương là vô ý.

Nữ tử mặc y phục xanh liên đang cùng người bên cạnh nói cái gì đó, vẻ mặt nàng lạnh lùng, có cảm giác xa cách, một loại khí độ không thể diễn tả bằng lời, đem nàng tách ra cùng mọi người chung quanh.

"Cửu đệ đang nhìn ai thế?"

Chu vương Phó Tu An nhìn theo ánh mắt của Phó Tu Nghi, lộ ra một tia hiểu rõ, cười nói:

"Trong số huynh đệ chúng ta chỉ có Cửu đệ là chưa lập thê. Phụ hoàng từng nhiều lần nhắc tới chuyện tuyển phi cho đệ, như thế nào, cô nương kia là tiểu thư nhà ai, nhìn thật có khí chất. Không biết ở đây có ai biết nàng ấy không?"

"Là nữ nhi của phủ Uy Vũ Đại tướng quân, Ngũ tiểu thư, là học trò của tại hạ."

Bùi Lang đứng đó không xa, nghe vậy liền đáp.

"Ngũ tiểu thư phủ tướng quân?"

Tĩnh vương Phó Tu Huyễn trí nhớ tốt, có lẽ danh tiếng của Thẩm Diệu quá lớn, ngay cả người hoàng thất đều không xa lạ gì với tên của nàng. Hắn nói:

"Vậy không phải là đích nữ của Thẩm Tín Thẩm tướng quân sao? Tên nàng hình như là Thẩm Diệu?"

"Làm sao có thể là Thẩm Diệu?"

Phó Tu An không chút nào để ý, cười cười.

"Thẩm Diệu theo đuổi Cửu đệ chúng ta, chuyện này cả kinh thành ai cũng biết, trước đó vài ngày không phải vì nhìn Cửu đệ mà nàng rớt xuống hồ đấy sao? Nếu Cửu đệ thật sự có ý với Thẩm Diệu, sao phải phiền toái như vậy? Hơn nữa Thẩm Diệu là một tiểu thư vô dụng, ngươi xem cô nương kia khí chất trầm tĩnh, cao quý, như thế nào là Thẩm Diệu được."

"Tứ ca xin ăn nói cẩn thận, Tu Nghi cũng không có ý này."

Phó Tu Nghi lắc đầu, ánh mắt dừng trên người nữ tử đang nói chuyện bên nữ quyến.

Trong lòng hắn không phải không khϊếp sợ, trong mắt hắn, Thẩm Diệu là loại người nào, giống như các nữ tử khác vô cùng ái mộ hắn. Nhưng những nữ tử ái mộ hắn ít nhất bên ngoài vẫn có vẻ rụt rè, giữ được lễ nghi phép tắc, mà Thẩm Diệu... chẳng biết làm gì ngoài nhìn hắn đến mức ngẩn người. Phó Tu Nghi đương nhiên sẽ không coi trọng một cái bao cỏ bị cả Định kinh chê cười. Nếu như không phải nể mặt Thẩm Tín, hắn khẳng định mình sẽ thể hiện sự chán ghét đến mức rõ ràng.

Mà trong trí nhớ của hắn, Thẩm Diệu luôn thích mặc những y phục đầy màu sắc, đam mê trang sức vàng bạc, ngày thường bôi son trét phấn thật dày, rất giống như vai hề trong xướng kịch, nhưng là vở kịch được biểu diễn ở nông thôn. Nữ tử trước mắt Phó Tu Nghi mặc y phục sắc trầm, làn da trắng nõn nà, mặt mày uyển chuyển hàm xúc, toàn thân toát lên vẻ khí chất khác biệt, tách biệt nàng cùng những nữ tử khác, làm sao có thể là Thẩm Diệu?

Không phải chỉ có mình Phó Tu Nghi hoang mang, mà còn có Bùi Lang.

Làm tiên sinh của Thẩm Diệu được hai năm, Bùi Lang chắc chắn hiểu rõ Thẩm Diệu hơn so với Phó Tu Nghi. Nếu nói cách ăn mặc có thể khác, y phục có thể đổi, nhưng khí chất toát ra cũng không thể khác biệt như vậy. Bùi Lang là người đọc sách, mà người đọc sách thường coi trọng khí chất của một người hơn, chỉ qua một đêm mà Thẩm Diệu tựa hồ biến thành người khác, làm sao có chuyện như vậy xảy ra?

Bùi Lang thật ra không để ý lắm chuyện chén trà, tuy rằng hắn cũng thấy được âm điệu của nhạc khúc không đúng, nhưng hắn sẽ không ngờ rằng một tiểu cô nương như Thẩm Diệu có khả năng nghe ra vấn đề trong này. Huống chi cho tới bây giờ Thẩm Diệu không biết cầm kĩ.

Trong lòng mỗi người đều tự có cân nhắc riêng, trên đài các nhạc công cũng đã kết thúc. Khảo nghiệm được bắt đầu.

Năm nay khảo nghiệm khác với năm ngoái, không phân biệt nam nữ, chỉ luận tài năng. Tuy rằng Quảng Văn đường yêu cầu các đệ tử phải văn võ song toàn, văn cùng võ đều phải luyện tập, nhưng quy củ chỉ là quy củ, rất ít nữ tử chọn học võ, phần lớn chọn học văn sách luận, thi phú, kinh doanh, cơ bản đều vì nam nhân mà học. Chỉ vì ba môn này đều được triều đình dựa vào mà chọn lựa nhân tài, giống như một vị đại nhân đã từng nói:

"Tiến sĩ chi khoa, thường thường giai làm tướng tướng, giai cực thông hiển."

(Nghĩa: Khoa thi Tiến sĩ thường là nơi sản sinh ra những bậc Tướng quân và Tể tướng; con đường công danh sự nghiệp của họ (những người đỗ đạt) đều vô cùng rộng mở, hanh thông và hiển hách.)

Về phần võ, các hạng mục cần khảo hạch bao gồm cưỡi ngựa bắn cung, bộ cung (bắn cung khi đứng), thương thuật và cử tạ. Nhưng suy cho cùng, đây không phải là một kỳ thi võ đúng nghĩa, nên không cần phải diễn tập binh pháp hay thi đấu trên lôi đài.

Còn các nữ tử, đại đa số đều sẽ được khảo hạch trong bốn hạng mục văn chương là thơ, từ, ca, phú. Đây là quy tắc đã ngầm định từ lâu. Dù phong tục của nước Minh Tề có phần cởi mở, nhưng vẫn còn khắt khe với nữ tử hơn nhiều. Thật ra, không chỉ riêng Minh Tề, mà hầu hết các quốc gia khác đều như vậy. Nữ tử thì nên ở nhà giúp chồng dạy con, ngâm thơ vịnh nguyệt.

Kỳ khảo hạch của Minh Tề luôn được chia làm ba vòng: Rút thăm, Tự chọn, và Khiêu chiến.

Rút thăm là vòng bắt buộc mà ai cũng phải tham gia. Quan chủ khảo sẽ xáo trộn các thẻ thăm, mỗi người rút một lá để quyết định hạng mục thi của mình. Để tránh đề thi quá khó làm tăng độ phức tạp, phạm vi rút thăm cũng được giới hạn: nữ tử chỉ rút trong bốn hạng mục văn chương, còn nam tử thì rút trong các hạng mục về võ và các môn văn khác như sách luận, kinh nghĩa.

Cũng chính vì đây là vòng không thể tránh được, nên năm nào Thẩm Diệu cũng bẽ mặt ở vòng này. Bởi vì Cầm, Kỳ, Thư, Họa, nàng chẳng thông thạo môn nào.

Tự chọn là vòng thứ hai. Thí sinh có thể chọn một môn mình giỏi nhất để tự mình lên đài biểu diễn. Giống như Thẩm Nguyệt thường chọn đánh đàn, còn Thẩm Thanh thì chọn Thư pháp.

Cuối cùng là Khiêu chiến. "Khiêu chiến" ở đây không phải là tự chọn, mà là thách đấu. Bất kỳ ai cũng có thể lên đài và tùy ý chọn một học sinh khác làm đối thủ để tỉ thí một hạng mục nào đó. Những cuộc tỉ thí như vậy thường chỉ diễn ra giữa những người có thực lực ngang nhau. Còn chọn một người như Thẩm Diệu thì chẳng khác nào tự sỉ nhục bản thân. Dù vậy, trước đây cũng có những kẻ muốn thấy Thẩm Diệu bị chê cười nên đã cố tình chọn nàng lên đài. Kết cục không cần phải đoán, dù là hạng mục nào, Thẩm Diệu cũng đều thất bại thảm hại.

Vì vậy, đối với Thẩm Diệu, kỳ khảo hạch hàng năm chính là một cơn ác mộng, năm nào nàng cũng trở thành trò cười cho thiên hạ. Những ngày tháng như vậy nhiều không đếm xuể.

Năm nay cũng không ngoại lệ.

Trên đài, vị quan chủ khảo vẫn đọc một bài diễn văn quen thuộc như mọi năm, trong khi hai người khác mang ra hai thùng gỗ nhỏ đựng các lá thăm. Trên mỗi lá thăm đều ghi tên một hạng mục khảo hạch, do chính học sinh tự tay rút lấy.

Cả nam tử và nữ tử đều phải rút thăm. Một người mang thùng thăm đến khu nam quyến, lần lượt đưa cho từng nam sinh. Một nữ quan cao lớn khác thì mang thùng thăm còn lại đến khu nữ quyến, theo thứ tự cho các nữ sinh rút.

Phùng An Ninh chớp chớp mắt: "Cầu trời phù hộ, ta chỉ mong rút được phần thi đàn hoặc viết chữ, chứ cờ vây và vẽ vời thì ta dốt đặc." Nàng nhìn về phía Thẩm Diệu: "Ngươi trông có vẻ chẳng lo lắng chút nào nhỉ, lẽ nào đã có kế sách, hay là phó mặc cho số phận rồi?" Không phải nàng cố ý nói lời cay nghiệt, nhưng Thẩm Diệu trước giờ đúng là một kẻ ngốc chẳng biết gì.

Thẩm Diệu chỉ hờ hững, rút phải cái gì thì có khác gì nhau đâu? Cầm, kỳ, thư, họa, nàng vốn dĩ chẳng rành thứ nào.

Khi thùng gỗ được đưa đến bàn của Thẩm Diệu, Phùng An Ninh rút trước. Nàng ta vội vàng mở lá thăm ra, rồi lập tức thở phào nhẹ nhõm: "Là đàn! Là đàn! Tốt quá rồi, mấy ngày nay không uổng công luyện tập. Thẩm Diệu, ngươi rút phải gì thế?"

Thẩm Diệu vừa rút tay khỏi thùng thăm, trong lòng bàn tay là một lá thăm bằng giấy trắng, được gấp thành một dải dài. Nàng từ từ mở ra, bên trong hiện ra một chữ duy nhất.

Họa.