Trong giấc ngủ chập chờn, Cố Toàn luôn mơ thấy mọi thứ về Phó Hằng Mặc: cuộc sống trong quân ngũ, cha mẹ, cấp trên cấp dưới của anh, thằng con trai bé bỏng Phó An, và cả Quý Ngôn…
Anh tự hỏi đi hỏi lại, mình đối y không tốt sao? Tại sao người tình duy nhất của mình lại muốn hãm hại mình đến chết?
Cố Toàn càng nghĩ, trong lòng càng thêm trống rỗng. Đời trước anh chưa từng hận ai, nhưng đời này anh cảm thấy mình đã hận Quý Ngôn. Anh muốn tìm y, một lần nữa bắt y về, rồi nhất định phải khiến y sống không bằng chết.
Bỗng nhiên, giữa đêm khuya, Cố Toàn giật mình bật dậy. Đối diện, bố Cố và mẹ Cố vẫn tựa vào nhau say ngủ. Mi mắt anh bỗng giật giật không yên. Bản năng cảnh giác của quân nhân mách bảo, anh nghiêng tai lắng nghe tiếng bánh xe lửa nghiến trên đường ray. Âm thanh này càng lúc càng bất thường, dường như có linh kiện nào đó trên thân xe bị lỏng, hay là đường ray bên dưới đã xuất hiện vết nứt.
Đúng khoảnh khắc ấy, anh còn chưa kịp đánh thức bố mẹ đối diện, thì biến cố bất ngờ ập đến!
Trên màn hình TV, bản tin sáng sớm của đài truyền hình địa phương, một nữ phát thanh viên xinh đẹp đang trực tiếp đưa tin nóng: “Thưa quý vị khán giả, vào khoảng 3 giờ sáng theo giờ Bắc Kinh, chuyến tàu khách mang số hiệu 70495 từ thành phố M đi thành phố X bất ngờ gặp sự cố. Hiện tại, số lượng thương vong chưa xác định.
Tình hình cụ thể là, khi tàu hỏa tiếp cận ga K, do đường ray ngầm lâu năm không được sửa chữa đã bị đứt gãy, dẫn đến việc các toa xe phía sau bị trật bánh. Ngay lúc này, đội ngũ cứu hộ đã nhanh chóng có mặt để cấp cứu người bị nạn, tại hiện trường còn có rất nhiều cảnh sát nhân dân đang giữ gìn trật tự tại nhà ga hỗn loạn này…”
Ăn ngủ bờ bụi, nhà ga lại là nơi trăm người ngàn miệng, đủ hạng người lui tới. Chỉ một chút sơ sẩy cũng chẳng biết sẽ gặp phải chuyện gì không hay, huống hồ dạo này bọn buôn người cũng hoạt động rầm rộ. Quý Ngôn ôm Phó An, cảnh giác cả đêm không chợp mắt. Đến khi trời vừa hửng sáng, tuyết nhỏ ngừng rơi, y định chợp mắt một lát, vậy mà lại ngủ say mất.
Cho đến khi y bừng tỉnh, trong lòng đã trống rỗng. Nhà ga ồn ào náo nhiệt, rất nhiều cảnh vệ viên qua lại tấp nập, đèn hiệu đỏ chớp lóe liên tục, làm người ta hoa cả mắt. Xe cứu thương khẩn cấp cũng nối đuôi nhau vận chuyển người bị thương vong. Phần lớn người dân tụ tập ồn ào thành từng tốp, cảnh tượng quả thực náo loạn như vỡ chợ.
Xung quanh không thấy bóng dáng bé nhỏ của Phó An đâu, không rõ nguyên do vì sao mà tim Quý Ngôn giật thót một cái, sắc mặt hắn chợt tái mét: “Thằng ranh con kia, chết tiệt, chạy đi đâu mất rồi!”
Đầu óc Quý Ngôn tức khắc trống rỗng, cơ thể thì hành động theo bản năng, hắn chạy thục mạng, vừa chạy vừa gọi, chen lấn qua đám đông hỗn loạn, chỉ vì tìm kiếm hình bóng nhỏ bé quen thuộc ấy.
“An Tử... An Tử... An Tử...”
Quý Ngôn kích động la lớn, hết lần này đến lần khác tự nhủ với mình rằng về sau tuyệt đối không bao giờ ôm ấp cái thằng nhóc bướng bỉnh này nữa, và cũng nhất định không thể mềm lòng trước nó.
Rất nhiều lần bị dòng người tách ra, Quý Ngôn vuốt vội những giọt mồ hôi đang túa ra trên trán, cái lòng đang như lửa đốt ấy lại đột nhiên nguội lạnh, tĩnh lại một cách lạ lùng. Hắn xoay người, chậm rãi lùi ra khỏi đám người…