Chương 8

“Ưm…” Tiểu Phó An lẩm bẩm một tiếng, không dám chủ động nói chuyện nữa.

Dùng đôi tay nhỏ bé đông cứng đến tím tái, thằng bé gom tấm áo khoác quân đội màu xanh lục đã cũ sờn trên người lại, rụt cái đầu nhỏ vào sâu trong cổ áo một chút. Phó An cảm thấy lòng mình lạnh lẽo và se lại, không khỏi hoài niệm về vòng tay rộng lớn và ấm áp của ba ba Phó Hằng Mặc. Nghĩ như vậy, thằng bé mới cảm nhận được một chút độ ấm.

Tất thảy những hành động nhỏ bé ấy của thằng bé, Quý Ngôn đều đã lọt vào mắt cả.

Đêm đã khuya, móc móc túi tiền lẻ, chỉ còn lại vài tờ giấy bạc nhàu nát cùng chút tiền xu lẻ, căn bản không có tiền thuê trọ ở lữ quán. Bất đắc dĩ, Quý Ngôn đành phải mang theo Phó An đi tới ga tàu hỏa gần nhất ở K thị, tạm trú qua đêm ở nơi có thể che mưa chắn gió này.

Mở chiếc ba lô leo núi, Quý Ngôn lấy bánh nén khô và nước suối ra. Y từng là quân nhân nên ăn những thứ này chẳng có gì to tát, nhưng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn khổ sở của bé Phó An, khó nhọc nuốt từng ngụm bánh nén khô, Quý Ngôn ước lượng mấy đồng tiền lẻ trong túi, quyết định ngày mai sẽ ghé mấy bà bán hàng rong ven đường mua chút kẹo. Một hào là có cả nắm kẹo nhỏ, thằng bé con này thấy được, thể nào cũng cười tít mắt cho mà xem.

Ngồi xổm xuống, Quý Ngôn phiền muộn châm một điếu thuốc. Từ khi không còn là quân nhân nữa, y bắt đầu hút thuốc uống rượu, quả là mặc sức phóng túng. Y nhìn bé Phó An được y bọc kín như một chiếc bánh chưng xanh. Thằng bé con này ăn no xong, cứ thế dựa vào tường mà ngủ thϊếp đi lúc nào không hay.

Trẻ con thường ngủ sớm. Quý Ngôn sờ tay nhỏ của nó, thấy lạnh toát, liền mắng thầm trong lòng, cởi chiếc mũ phớt của mình đội lên đầu thằng bé, rồi dụi tắt điếu thuốc, đưa tay ôm chặt bé Phó An vào lòng, để thằng bé được che ấm trong áo khoác của mình.

Quý Ngôn véo nhẹ khuôn mặt đứa bé này. Mấy tháng trước, hình như vẫn còn mũm mĩm, giờ lại gầy đi nhiều. Bé Phó An thoạt nhìn rất giống Phó Hằng Mặc, nhưng nhìn kỹ lông mày khóe mắt, lại có đến bảy tám phần giống y. Chẳng lẽ đây không phải là quái vật do y bị tiêm thuốc hóa học, cưỡng ép sinh ra sao?

Dù vô số lần nghĩ như vậy, nhưng một khi ôm sinh linh nhỏ bé này vào lòng, để trái tim mình kề bên trái tim bé bỏng của nó, đều “thình thịch thình thịch” đập liên hồi, Quý Ngôn liền không kìm được khóe mắt ướŧ áŧ.

Mẹ kiếp, từ ngày rời khỏi thành phố N, y chưa có lấy một ngày yên ổn!

Thật không nên mang thằng bé theo bên người, để nó lớn lên trong quân khu đại viện không phải tốt hơn sao, tội gì phải theo y chịu khổ?

Phó Hằng Mặc trong di chúc đã nói thằng bé này không cần y phải quản, thái độ đã rõ như vậy, tại sao y vẫn cố tình làm điều thừa?

Chẳng phải vì thằng bé này khóc lóc cầu xin, gọi y một tiếng “A Ngôn” sao?

Ôi, sao lại là cái cách gọi buồn cười đến thế…

“A Ngôn?”

“Có rắm mau phóng, An Tử.”

“An Tử? Con á?”

“Đúng rồi, An Tử là con, bé An cũng là con đấy.”

“…” Bé Phó An bĩu môi, nhận ra mình lỡ có một cái biệt danh kỳ cục.

Cố Toàn cứ thế mơ mơ màng màng trên chiếc ghế gỗ cứng nhắc suốt bốn năm ngày. Ngoài việc ăn uống và đi vệ sinh, phần lớn thời gian anh đều nhắm mắt dưỡng sức. Chỉ là trên đường, bởi cái rét tháng ba, mẹ Cố bắt anh mặc thêm mấy lớp áo để giữ ấm. Những ngày hè nắng như đổ lửa, khoang xe vì quạt điện không đủ hoặc hỏng hóc, nóng nực đến khó chịu, đúng là cái “hũ buồn” có tiếng. Còn đến cái lạnh cắt da cắt thịt của ba chín ngày đông, khoang xe liền biến thành cái “tủ lạnh” di động, không thể lơ là dù chỉ một chút.