Phó Hằng Mặc nhìn thấy ánh mắt tràn ngập hận thù của Quý Ngôn, trong khoảnh khắc, lòng anh đau đớn khôn tả.
Đã không còn sức lực để mở miệng, Phó Hằng Mặc khó nhọc hé môi. Trong lòng anh rất muốn hỏi cậu một câu: Anh đối với cậu, còn chưa đủ tốt sao?
Từ khi Quý Ngôn còn là một tân binh ngây ngô, anh đã đặc biệt để ý và chăm sóc cậu, chẳng sợ người đời sau lưng xì xào bàn tán. Sau này khi chính thức xác nhận quan hệ tình nhân, miếng ăn, manh áo, chỗ ở, việc đi lại, mọi thứ của Quý Ngôn đều do anh lo liệu toàn bộ. Trong cái thời buổi này, mức sống của người dân nhìn chung còn thấp kém, nếu không có anh, Quý Ngôn nhiều nhất cũng chỉ có thể ở trong quân ăn nhờ ở đậu vài năm, rồi xuất ngũ về quê làm ruộng mà thôi.
Vậy mà, chỉ vì muốn tự bảo vệ mình, vì muốn đẩy anh vào chỗ chết, người này thậm chí không thèm quay đầu lại mà bỏ chạy…
Ha, Phó Hằng Mặc tự giễu bật cười. Giờ nghĩ lại, hóa ra anh đã quá tự phụ.
Hóa ra cả đời này, Quý Ngôn chưa từng một lần ngoảnh lại nhìn anh, cho đến tận lúc anh nhắm mắt xuôi tay.
Hôm sau, trên tờ Đô thị Thần báo, tin tức quân sự chiếm trang nhất. Dòng tít đen to tướng đặc biệt bắt mắt: "Thiếu tá Phó Hằng Mặc, chiến sĩ bộ đội đặc chủng, đã anh dũng hy sinh khi làm nhiệm vụ."
Nuôi quân ngàn ngày, dùng quân một lúc. Mỗi người lính trước khi ra trận đều sẽ để lại di thư đã chuẩn bị sẵn. Thiếu tá Phó Hằng Mặc cũng không phải ngoại lệ.
Khi các quân quan đọc di thư của anh, từng câu từng chữ đều được viết rất cẩn thận, chi tiết. Anh dặn dò nhiều điều vì quốc gia, vì cha mẹ, vì những đồng đội kề vai sát cánh chiến đấu. Chỉ có dòng cuối cùng, vỏn vẹn mấy chữ ngắn ngủi...
Quý Ngôn không muốn làm quân nhân, không muốn nuôi nấng Phó An, càng không yêu tôi, nên hãy để cậu ấy tự do.
Tại con ngõ Đông Sơn, ngoại ô thành phố ồn ào, trời xanh mây trắng, cảnh vật nên thơ, hoàn toàn không có ô nhiễm không khí hay tiếng ồn đô thị. Chỉ là con đường mới còn đang xây dựng dở dang, việc đi lại có chút bất tiện.
Mỗi dịp đầu xuân, lái xe Tôn, một người rất có giao tình với lão bí thư chi bộ Thôn ủy, lại gọi thêm mấy anh em tới giúp một tay, cùng nhau lái mấy chiếc xe buýt đường dài đến thôn Cố Gia. Coi như làm công quả miễn phí, họ sẽ chở dân làng Cố Gia vào thành. Còn những ai muốn đi tỉnh khác, lái xe Tôn cũng sẽ rất nhiệt tình đưa họ đến ga tàu hỏa, bến tàu hoặc bất cứ đâu.
Cố gia thôn chia thành bốn xóm lớn, nhìn khắp nơi đều là những dãy nhà xây gạch trần. Phải đi loanh quanh bảy tám khúc cua mới đến được cổng xóm Cố gia bốn. Ở ngay cổng xóm có một ngôi nhà, đó chính là tổ ấm mà Cố Toàn đã sống hơn chục năm qua.
“Tiểu Toàn, con sắp xếp xong xuôi cả chưa? Chúng ta phải xuất phát rồi, đừng để cả chuyến xe đò phải chờ đợi cả nhà mình chứ.”
Cố cha một bên vác đống hành lý lớn nhỏ lên vai, Cố mẹ thì réo gọi với giọng kéo dài, vọng vào trong nhà gọi con trai mình.
“Vâng, con đến ngay đây ạ.”
Thiếu niên mười hai mười ba tuổi đang ở độ tuổi vỡ giọng, muốn từ giọng trẻ con trong trẻo, lảnh lót biến thành chất giọng trầm ấm, nhưng hiện tại lại hơi giống tiếng vịt đực ồm ồm, khiến Cố Toàn chính mình nghe cũng không quen tai.
Đeo chiếc cặp sách lên vai, cậu soi mình lần cuối trước tấm gương toàn thân được gắn trên cánh tủ quần áo. Cậu cảm thấy vô cùng xa lạ với bản thân hiện tại, dù là gương mặt hay thân hình, đều còn ngây ngô. Nếu không được sống sung sướиɠ vô lo vài năm, sợ rằng sẽ không thể lớn thành một người đàn ông cao to vạm vỡ. Cậu thầm hạ quyết tâm, sau này phải rèn luyện thân thể này thật tốt.