Quý Ngôn hơi sững người, rồi ngay lập tức cúi đầu xuống, dường như không muốn nhìn thẳng vào cậu. Mái tóc lòa xòa che khuất khuôn mặt tuấn tú của anh. Anh lấy chai rượu vang đỏ ra, rót một ly. Vào thời điểm này, rượu vang đỏ nhập khẩu từ Pháp vẫn còn khá đắt đỏ, nhưng với một Thiếu tá Phó có tiền có thế như cậu thì vẫn mua nổi.
“Cậu lại lên cơn gì thế? Xem mấy bộ phim tình cảm sướt mướt của Trung Quốc nhiều quá hả? Tôi nhớ cậu đâu có hứng thú với mấy thứ đó.” Quý Ngôn quay lưng về phía Phó Hằng Mặc, thản nhiên quơ quơ ly rượu đỏ trong tay, ánh mắt lơ đãng nhìn lên đó, có chút đăm chiêu.
Rồi Quý Ngôn như chợt nghĩ ra điều gì: “Yên tâm đi, cậu tai qua nạn khỏi thôi. Giống như cậu vậy, một vị sĩ quan cấp cao ‘mạng lớn’ thật sự, khi nguy hiểm ập tới, thường là mấy cấp dưới phải hy sinh thôi.”
Phó Hằng Mặc nhíu mày, bước tới giật lấy ly rượu, uống một hơi cạn sạch. Chỉ trong chớp mắt, khóe mắt Quý Ngôn chợt hiện lên vẻ kinh hãi tột độ, không thể nào che giấu được...
Phó Hằng Mặc cảm thấy lạ, nhưng cũng không nghĩ nhiều. Cậu lạnh nhạt nói: “Sáng sớm uống rượu gì chứ, tửu lượng của anh đã không tốt, mà cái nết uống rượu lại càng tệ... Thôi được rồi, lần hành động này tôi đã gạt tên anh ra khỏi danh sách tham gia. Anh cứ ngoan ngoãn ở nhà trông nom thằng bé An.”
“...” Quý Ngôn hiếm khi im lặng không phản đối, tâm trạng Phó Hằng Mặc ngay lập tức vui vẻ hơn nhiều. Trước khi đi, cậu còn hôn nhẹ lên môi người tình của mình.
Có đôi khi, Quý Ngôn không mở miệng nói chuyện, trông lại đáng yêu lạ.
Chuyến đi này, Phó Hằng Mặc không ngờ mình sẽ thật sự không bao giờ quay về được nữa. Hơn nữa, nguyên nhân lớn nhất khiến cậu không thể trở về lại chính là Quý Ngôn.
Toàn bộ lính trinh sát và xạ thủ bắn tỉa đã rút lui. Các binh sĩ khác cùng lực lượng cảnh sát tiếp viện cũng đã kịp thời che chắn, đưa những vị sĩ quan cấp cao đến khu vực an toàn. Trong biển lửa ngút trời, mọi thứ đổ nát tan hoang, chỉ còn lại Phó Hằng Mặc và Quý Ngôn tạm thời bị mắc kẹt. Thế lửa hung tợn đến vậy, chỉ có thể cứu được một người.
“Anh điên rồi!”
Phó Hằng Mặc vô cùng tức giận, ôm chặt lấy Quý Ngôn. Cậu không hề nghĩ tới Quý Ngôn sẽ không tuân theo lệnh mà tự ý hành động như vậy.
Quý Ngôn đẩy mạnh Phó Hằng Mặc ra, sức lực lớn đến lạ, như thể dốc cạn sinh lực. Giọng anh lạnh băng và tuyệt vọng: “Tôi đúng là điên rồi! Nếu không phải gặp phải cậu, cuộc đời tôi cũng sẽ không thê thảm đến nông nỗi này...”
Bị đẩy mạnh ra, Phó Hằng Mặc ngã xuống. Toàn thân cậu đột nhiên không thể nhúc nhích, tay chân dần dần tê dại. Phó Hằng Mặc nghi ngờ mình đã bị ai đó hạ thuốc làm tê liệt từ trước. Cộng thêm sự xuất hiện trùng hợp đến lạ của Quý Ngôn ở đây, cậu liền nghĩ tới ly rượu vang đỏ khi nãy, và ngay lập tức hiểu ra mọi chuyện.
“Có phải không... Phải chăng... Chỉ có khi cậu chết đi, tôi mới có thể giải thoát?”