Về chuyện này, Phó Hằng Mặc cố ý tìm gặp Giáo sư Thành để hỏi, nhưng vị Giáo sư đang say mê vùi đầu vào các cuộc thí nghiệm, rõ ràng không còn tâm trí nào để bận tâm đến vấn đề phức tạp này. Cậu cũng chẳng muốn tự rước lấy phiền phức, cuối cùng đành bỏ qua.
Cậu đúc kết rằng: "Các nhà khoa học đều là những kẻ điên rồ, tốt nhất là nên hạn chế qua lại."
Ngoài ý muốn có một đứa con trai, Phó thiếu tá đành phải đưa Quý Ngôn và Phó An chuyển đến sinh sống trong khu quân đội.
Trong thời đại này, những người được phép sống ở đây phần lớn đều là quan chức cấp cao trong chính phủ, hoặc con cháu của những vị công thần khai quốc. Họ đều là những nhân vật có thế lực lớn trong giới quân đội, chính trị, kinh doanh, thậm chí cả xã hội đen, có thể chi phối mọi mặt. Ở thành phố N thì còn đỡ, chứ chỉ cần bước chân ra khỏi khu quân đội Bắc Kinh, đến cả thị trưởng cũng phải cúi đầu khom lưng, ngoan ngoãn nhường đường.
Bữa sáng của Thiếu tá luôn được người phục vụ riêng mang đến từ sớm. Quý Ngôn ăn xong thì lộ rõ vẻ vui sướиɠ vì được nhàn rỗi, thường vắt chân chữ ngũ thư thái ngả lưng trên ghế sô pha, đọc tờ báo Đô Thị mới nhất. Anh trước nay vẫn lười biếng chẳng buồn quan tâm đến Phó An, cho nên nếu "người mẹ" này không chịu trách nhiệm, Phó Hằng Mặc, với vai trò người cha, luôn phải dồn hết tâm trí chăm sóc con trai mình.
Từ khi đứa trẻ chào đời cho đến bây giờ, cậu đã tự tay cho con bú sữa bột, thay tã, vỗ ợ hơi, nửa đêm dỗ dành thằng bé ngủ, rồi dạy nó đi đường, nói chuyện, biết chữ...
Đến một người có tính tình tồi tệ đến mấy cũng sẽ được tôi luyện cho điềm tĩnh, huống hồ Phó Hằng Mặc vốn dĩ đã là người trầm ổn, bình tĩnh. Giờ đây cậu có sức chịu đựng vô cùng mạnh mẽ, cũng chính vì vậy mà có thể bao dung được một Quý Ngôn miệng mồm chua ngoa, tính tình nóng nảy, vô tâm, với muôn vàn khuyết điểm trong con người anh.
Phó An, tức "Phúc An" – Quý Ngôn hầu như chưa từng dành cho đứa nhỏ này bất kỳ sự quan tâm nào, anh đặt cái tên này đơn giản vì sau khi sinh con, cơ thể anh gần như suy kiệt.
Phó Hằng Mặc nghe thấy xuôi tai, khẽ cười rồi bỏ qua, xem như chấp nhận cái tên này.
Nhưng cuộc đời Phó An sau này còn rất dài. Phó Hằng Mặc nghĩ nếu Quý Ngôn vẫn cứ hờ hững, không quan tâm như vậy, có lẽ cậu nên cân nhắc tìm một tình nhân ngoan ngoãn hơn, có thể là một người phụ nữ, để trở thành người vợ hiền lành, biết điều, biết cư xử phải phép trên danh nghĩa.
Còn Quý Ngôn, người chỉ chịu "trao thân" chứ chẳng hề bày tỏ tình cảm kia...
"Quý Ngôn, nếu có ngày tôi không còn nữa, anh có thể khóc cho tôi không?"
Sáng sớm hôm nay thức dậy, Phó Hằng Mặc đã cảm thấy trong lòng có chút bất an. Lần này lại phải thực hiện một nhiệm vụ đầy rẫy hiểm nguy. Cậu cũng không rõ là xuất phát từ suy nghĩ gì, khi đến cửa, cậu đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn về phía Quý Ngôn đang đứng cách đó một khoảng.