"Mặc đồ cho tôi."
Đó chẳng qua là ý muốn trêu chọc nhất thời của Phó Hằng Mặc. Cậu chỉ muốn xem Quý Ngôn, một người vốn dĩ cẩu thả, liệu có giống như những người tình khác mà dịu dàng mặc áo hay thắt cà vạt cho người đàn ông của mình hay không.
"Tay cậu bị phế rồi à?"
Đêm qua Quý Ngôn bị Phó Hằng Mặc vần vò suốt cả đêm, khiến thắt lưng anh đau nhức không thôi. Thế mà Phó Hằng Mặc tay chân vẫn lành lặn, lại còn đưa ra yêu cầu đó... Quý Ngôn chỉ thầm rủa trong bụng rằng đầu óc cậu chắc chắn có vấn đề.
Ánh mắt Phó Hằng Mặc vẫn điềm nhiên không chút dao động, cậu lặng lẽ tự khoác quân phục lên người. Người tình kém cậu đến sáu, bảy tuổi này vẫn luôn bướng bỉnh như vậy. Sống chung bốn, năm năm trời, cậu cũng đã quá quen với tính khí của anh.
Từ thời niên thiếu, Phó Hằng Mặc đã dấn thân vào quân ngũ, con đường binh nghiệp thăng tiến vô cùng nhanh chóng. Từ việc trấn áp khủng bố trong nước đến những trận đấu súng với quân buôn lậu m
a túy nơi biên giới, hay đối đầu với gián điệp nước ngoài, cậu luôn là người xuất sắc nhất.
Dưới sự giáo dục thép của quân đội, suốt 24 năm cuộc đời, Phó Hằng Mặc luôn sống kỷ luật và khép kín. Tửu lượng của cậu không tồi, nhưng ngày thường cậu nghiêm chỉnh chấp hành quân quy, không rượu chè hút thuốc, càng không có thói trăng hoa lén lút sau lưng. Cậu khác hẳn với những vị sĩ quan quan liêu, hống hách của thế hệ trước. Nhưng tất cả sự tự giác đó đã thay đổi kể từ khi cậu gặp Quý Ngôn.
Khi ấy, cậu đang dẫn đầu một đơn vị đặc nhiệm huấn luyện sinh tồn trong khu rừng rậm rộng lớn tại Tây Âu. Cậu đã lầm tưởng Quý Ngôn là một tân binh đào ngũ. Thiếu tá Phó, với tài thiện xạ nức tiếng, đã lạnh lùng nổ một phát súng trúng ngay đầu gối anh rồi bắt giữ.
"Thằng cha này bị điên à? Bắt tôi làm cái quái gì chứ?"
Trong quân đội, Phó thiếu tá luôn là một tượng đài mà mọi lính mới chỉ có thể ngước nhìn. Ai ngờ đâu, Quý Ngôn khi ấy mới mười bảy, mười tám tuổi đã dám mở miệng chửi bới, khiến tất cả mọi người có mặt đều phải trố mắt kinh ngạc.
"..." Phó Hằng Mặc khẽ nhíu mày, bắt đầu đánh giá kỹ lưỡng Quý Ngôn.
Làn da Quý Ngôn trắng mịn, dù lúc này tóc tai rối bù như tổ quạ, quần áo lấm lem bùn đất, dáng vẻ vô cùng chật vật, nhưng vẫn khiến người ta vừa nhìn đã nhận ra đây là một mỹ nam hiếm gặp. Đôi mắt xếch dài với hàng mi cong vυ"t đổ bóng xuống nhãn thần. Sống mũi cao thẳng, bên dưới là làn môi mỏng. Đặc biệt là đôi mắt anh rất đen và sáng, ánh nhìn luôn toát lên vẻ lạnh lùng, sắc sảo.
Mấy vị thiếu úy đi cùng Phó Hằng Mặc cũng không khỏi thầm cảm thán: Có vẻ ngoài đẹp mã quả nhiên là một lợi thế, ngay cả khi đang nổi trận lôi đình vẫn có sức quyến rũ mê hoặc lòng người.
“Nhìn cái gì mà nhìn? Mẹ kiếp, mau thả tao ra! Cái lũ biếи ŧɦái ghê tởm các người!” Quý Ngôn từ đầu đến cuối luôn tràn đầy ác cảm với bọn họ.
Trong quân trại quanh năm vắng bóng đàn bà, đám lính tráng khó tránh khỏi việc tìm cách giải tỏa bản năng. Chuyện một đám đàn ông thi nhau khoe khoang xem "vốn liếng" ai lớn hơn, ai đi tiểu xa hơn vốn là chuyện thường ngày ở huyện. Thậm chí nếu thấy vừa mắt, họ còn tự giải quyết cho nhau. Những câu chuyện đùa cợt thô tục hay hoang đường giữa cánh đàn ông với nhau, Phó Hằng Mặc cũng chẳng lạ lẫm gì, sớm đã nghe đến mòn tai.