Chương 17

“Ô oa...” Thằng nhóc lập tức òa khóc nức nở, ầm ĩ đến nỗi Quý Ngôn rốt cuộc không thể ngủ tiếp được.

“Câm miệng! Còn khóc nữa là ta cắt lưỡi chú mày đấy!”

Quý Ngôn quát lớn, trong lòng căm giận nghĩ: Cái lũ họ Phó này nhất định có thù oán với mình, chỉ cần có chúng nó ở bên cạnh một ngày, mình liền chẳng thể nào ngủ nướng cho đàng hoàng được.

Phó An nín khóc, nước mắt cũng bị dọa trở về, nó ngoan ngoãn dùng bàn tay nhỏ xíu che miệng lại. Trong trí nhớ non nớt của nó, ngay cả ba ba Phó Hằng Mặc cũng không dám chọc Quý Ngôn mới tỉnh ngủ, huống hồ là mình.

Thế nên lúc này, Quý Ngôn trong mắt Tiểu Phó An đã hóa thân thành một con ác quỷ có sừng, nhe nanh múa vuốt. Nhưng Quý Ngôn nào có hiểu được tâm tư bé bỏng của thằng bé, nếu không y đã chẳng chỉ quát nạt có một hai câu là xong chuyện.

Tiểu Phó An không hiểu vì sao Quý Ngôn lại bỏ rơi Cố Toàn? Hơn nữa, nó cảm thấy hôm nay “A Ngôn của nó” rất kỳ lạ.

Theo Quý Ngôn mấy tháng qua, Quý Ngôn rất ít khi nhàn nhã giặt quần áo, nấu cơm, quét dọn như hôm nay. Phó An biết, Quý Ngôn thường xuyên tất bật làm lụng kiếm tiền, sau đó lại đưa nó lên xe đi đến một nơi khác. Bọn họ khắp nơi bôn ba, đi qua rất nhiều chốn lạ lẫm để “chơi”.

Nhưng nó đều cảm thấy không vui, bởi vì Quý Ngôn rất vất vả, mỗi ngày đều có thật nhiều người cười nói với Quý Ngôn, nhưng căn bản không một ai thật lòng tốt với y, đến một phần nghìn của ba ba Phó Hằng Mặc cũng không bằng.

Đến buổi chiều, có tiếng gõ cửa bất ngờ. Tiểu Phó An nghe tiếng liền chạy ra mở cửa. Cố Toàn với chiếc cặp sách trên lưng xuất hiện, miếng băng gạc trên cánh tay hình như cũng do chính cậu tự tháo ra.

Quý Ngôn ngồi trong phòng, khóe môi khẽ nhếch, tâm trạng rất tốt mà chào Cố Toàn: “Này, chú nhóc, cuối cùng cũng tìm được tôi rồi. Tôi đợi chú lâu lắm rồi đấy.”

“…” Cố Toàn sững sờ đứng ở cửa, không dám bước vào. Cậu ngẩng mặt lên, từ từ đối diện với nụ cười tươi của Quý Ngôn, cảm thấy người này chắc chắn có dây thần kinh nào đó chập mạch. Rõ ràng hôm qua còn hung tợn, coi thường mình ra mặt, hôm nay đã đổi tính rồi sao?

“Chú thích đứng ở cửa cũng được, dù sao cũng chỉ là chuyện một hai phút thôi.” Cố Toàn còn chưa bước vào phòng, Quý Ngôn đã thẳng thừng tiến lên, từ trong túi quần móc ra một phong bì màu vàng đựng tiền, rồi nhét thẳng vào tay Cố Toàn: “Ông đây chẳng có thời gian rảnh, cứ tưởng chú không xuất hiện nữa thì tôi đã trực tiếp tới đồn công an rồi.”

Một loạt lời nói và hành động của Quý Ngôn khiến Cố Toàn kinh ngạc xen lẫn nghi hoặc. Ánh mắt dò xét của cậu dán chặt vào Quý Ngôn: “Cậu đang đợi tôi? Cậu biết tôi sẽ đến?”

Quý Ngôn nhún vai, thản nhiên đáp: “Chú mày không giống mấy đứa nhóc bình thường.”

“…” Cố Toàn có chút căng thẳng, chẳng lẽ y đã nhìn ra manh mối gì rồi sao?

“Chỉ số thông minh của chú chắc chắn cực kỳ cao, tương lai biết đâu lại là một nhà khoa học thiên tài, chuyên làm mấy thứ phát minh vớ vẩn tốn tiền.”

“…” Mặt Cố Toàn sa sầm lại. Rốt cuộc lời này là khen cậu hay đang mỉa mai cậu đây?

Liên tiếp nói mấy câu mà Cố Toàn không đáp lại, Quý Ngôn nhận ra thiếu niên hôm nay thật không dễ chịu đựng. Y cũng chẳng sợ tự chuốc lấy phiền phức, hiếm hoi lắm mới chịu bình tĩnh chậm rãi nói: “Ban đầu tôi chẳng có hứng thú với số tiền thuộc về chú, nhưng nghĩ lại, ba mẹ chú có lẽ vẫn đang dõi theo trên trời. Coi như tôi tích chút âm đức, giờ đem trả lại nguyên vẹn cho chú, không tin thì chú cứ đếm thử xem, một xu cũng không thiếu.”