Quý Ngôn nhìn về phía chỗ Tiểu Phó An đang ngồi, chiếc ba lô leo núi của y vẫn luôn đặt bên cạnh thằng bé, các giấy tờ liên quan đều nằm trong ngăn khóa của ba lô. Nhưng y vừa nhìn, liền phát hiện chiếc ba lô leo núi rõ ràng đã bị lục lọi. Lúc này Quý Ngôn vốn mắc bệnh đa nghi rất nặng, đương nhiên sẽ không nghĩ tới Tiểu Phó An lại thèm ăn, nên lợi dụng lúc y vào nhà xí mà lục lọi ba lô, xong việc lại quên kéo khóa cho cẩn thận.
Quý Ngôn lại lườm Cố Toàn một cái đầy hung dữ, hiểu ra làm sao mà thằng bé lại biết được những chuyện riêng tư kia. Vì thế Cố Toàn lại mang thêm một tội danh nữa trên người: tên trộm vặt tay chân không sạch sẽ.
“Không cần tra xét nữa, thằng bé nói đều đúng cả.” Quý Ngôn vẫy vẫy tay, lại bất ngờ thay đổi thái độ, nói thẳng ra sự thật. Cố Toàn có chút bất ngờ, chuyện này không giống với những gì Quý Ngôn thường làm, trực giác mách bảo anh có điều gì đó không ổn.
Lúc này, bệnh viện dù sao cũng không phải nơi thích hợp để nói chuyện, thế là hai viên cảnh sát dẫn Cố Toàn, Quý Ngôn và Tiểu Phó An đến đồn công an.
Họ dặn dò Quý Ngôn một vài công việc liên quan đến tiền bồi thường. Quý Ngôn nghe tai này lọt tai kia, vẻ mặt bất cần, nhưng Cố Toàn thì lắng nghe cẩn thận. Sau đó lại làm một vài thủ tục, vì khó tránh khỏi phải tốn chút thời gian, nên đợi đến giữa trưa, Quý Ngôn cùng hai đứa nhỏ tiện thể ăn ké một bữa cơm hộp ở đồn công an.
Sau một hồi bị giữ lại lâu lắc, ba người vừa ra khỏi đồn công an thì trời đã chạng vạng tối, sắc trời nhập nhoạng không rõ. Năm nay thời tiết vào xuân thật quái lạ, e rằng vẫn chưa có dấu hiệu chuyển biến tốt. Tiểu Phó An đã ngủ gật, Quý Ngôn cõng thằng bé đi trước, Cố Toàn thì cứ thế lẽo đẽo theo sau.
Ánh mắt Cố Toàn thầm lặng, cứ thế nhìn chằm chằm vào lưng Quý Ngôn, như muốn xuyên thủng tấm lưng y thành một cái lỗ vậy. Những thủ tục bồi thường cho vụ tai nạn lần này đã được hoàn tất, nhưng vì số lượng người thương vong khá đông, nên không thể có hiệu lực ngay lập tức, ít nhất phải mất ba bốn ngày. Quý Ngôn lại mặt dày mày dạn, đòi trước tiền bồi thường về tay. Cố Toàn không hiểu nổi rốt cuộc y đang giở trò gì.
Vả lại, tại sao Quý Ngôn lại mang theo Phó An bên mình, lại còn trong tình cảnh chật vật đến vậy?
Lẽ nào khi rời khỏi quân đội, y đã không nhận được số tiền mà mình (Phó Hằng Mặc) đã để lại riêng cho y?
Đột nhiên, một cơn gió cuốn một tờ báo tới. Cố Toàn chỉ thấy Quý Ngôn nhặt tờ báo từ dưới đất lên, liếc nhìn nội dung trên đó một hai lần, liền hừ lạnh một tiếng, sau đó vò tờ báo thành một cục, tùy tiện ném đi.
Cố Toàn có chút hứng thú, liền nhặt tờ báo bị vò nát ra, trải phẳng. Qua loa quét mắt nhìn tờ báo nhàu nhĩ, điều duy nhất khiến anh chú ý là mục tin tức quân sự. Đây là tin tức được đăng hai ngày trước: Thượng úy Đặng Thành Uy nhiều lần lập chiến công hiển hách, công trạng dày đặc, tiếp quản chức vụ thiếu tá mới nhậm chức của một đơn vị thuộc lực lượng đặc nhiệm.
Cố Toàn không kìm được mà nhíu chặt mày. Phóng viên tô vẽ lúc nào cũng rất giỏi, anh thật sự không ưa Đặng Thành Uy này. Kẻ này nhân phẩm không ra gì, quá mức ham danh hám lợi. Mỗi lần ra nhiệm vụ đều phần lớn là làm màu, chẳng có gì là thật chiến thực đạn, chẳng qua nhờ có ô dù đủ vững, lại khéo léo lõi đời, nên rất được trọng dụng.