“Không, cháu với vị anh Quý Ngôn đây rất có quan hệ ạ.”
Cố Toàn nói tiếng phổ thông rất chuẩn, phát âm rõ ràng từng câu từng chữ, không phải giọng địa phương líu lo mà một thiếu niên nông thôn mười hai mười ba tuổi nên có. Mọi người đều kinh ngạc, Quý Ngôn cũng nghe đến ngớ người ra.
“Quý Ngôn, năm nay hai mươi hai tuổi, sinh ngày 23 tháng 9, người ở thành phố N, cao một mét bảy tám, nặng sáu mươi cân, từng nhập ngũ làm bộ đội…” Cố Toàn không thèm để ý đến ánh mắt kinh ngạc của người khác, vẫn mạch lạc, tự mình kể lể, cuối cùng dừng lại một chút, rồi kết luận: “Là anh họ xa của cháu.”
“…” Quý Ngôn á khẩu không nói nên lời, trừng mắt nhìn Cố Toàn, trong đáy mắt dần nổi lên những tia máu. Nếu ánh mắt thật sự có thể gϊếŧ người, thì Cố Toàn lúc này chắc chắn đã chết đi sống lại hàng ngàn, hàng vạn lần rồi.
“Xin hỏi anh, có phải là như vậy không?” Một anh cảnh sát hỏi.
“Đương nhiên không phải!”
Quý Ngôn bực dọc, chậc, mấy chuyện này đều là thằng bé bịa đặt lung tung, mà lại còn là những chuyện vớ vẩn như vậy, thằng ranh này thế mà dám nói trắng trợn ra, mặt không đỏ, tim không đập, chẳng lẽ nó không sợ nói dối sẽ thối đầu lưỡi, thối cả gan ruột sao!
Cố Toàn khẽ cong môi cười, nhưng mặt vẫn không đổi sắc tiếp lời: “Số chứng minh thư của anh ấy, tôi cũng biết rõ, có thể báo ngay cho các anh xác nhận. Bố mẹ tôi đều đã mất, giờ đây người thân mà tôi có thể nương tựa, cũng chỉ còn lại anh biểu ca này, anh ấy luôn không thích tôi, tôi hiểu mà…”
---
Nói dứt lời, Cố Toàn lặng lẽ cúi đầu, trong lòng cười khẩy.
Từ khi đưa Quý Ngôn về nước, để cậu ta thuận lợi gia nhập lực lượng đặc nhiệm, ngoại trừ giữ lại tên họ cũ, mọi thứ sau này đều do Phó Hằng Mặc lợi dụng quyền thế thiếu tá, tìm người nhờ vả quan hệ để tạo cho Quý Ngôn một thân phận mới.
Chưa kể đến chứng minh thư, sổ hộ khẩu, từng chữ từng dấu anh đều xem qua, biết rõ những việc nhỏ nhặt như chiều cao, cân nặng, ngay cả số đo ba vòng của Quý Ngôn, kể cả kích thước “cái thứ đó” ở phía dưới của y, anh đều tự mình cảm nhận qua.
Có thể tự hào mà nói rằng, về Quý Ngôn, từ trong ra ngoài, không có gì anh không biết. Ngoại trừ một thứ là ngoại lệ: trái tim của Quý Ngôn.
“Cháu à, không sao đâu, không sao đâu, chúng tôi sẽ khuyên bảo biểu ca cháu thật tử tế.” Bác sĩ già vỗ vai Cố Toàn, coi như an ủi. Hai viên cảnh sát thở dài một tiếng, ánh mắt nhìn Quý Ngôn cũng thay đổi, mang theo vài phần trách móc.
Một vài người xung quanh lờ mờ nghe được mấy câu, họ đều là những người làm cha làm mẹ, không thể chịu được cảnh một đứa trẻ hiếu thảo, hiểu chuyện như vậy lại bơ vơ không nơi nương tựa, vì thế lòng trắc ẩn trong họ trỗi dậy mạnh mẽ. Còn có một bộ phận người thì xì xào bàn tán nhỏ tiếng ở bên cạnh, xôn xao bày tỏ sự đồng tình với Cố Toàn, và chỉ trích Quý Ngôn.
Quý Ngôn quả thực muốn phát điên rồi, một mặt thì vạn vàn suy đoán hiện lên trong đầu, một mặt thì mắng thầm Cố Toàn: Thằng nhóc hỗn xược này đã tra sổ hộ khẩu của y rồi sao, hay là một tên biếи ŧɦái thích theo dõi và rình mò? Lẽ nào nó đã theo dõi y từ lâu?
“Như vậy, anh Quý, anh có thể cho chúng tôi đối chiếu một chút thông tin thân phận của anh không?” Viên cảnh sát nam chìa tay về phía Quý Ngôn.