Bầu không khí rõ ràng có vẻ không ổn, ông bác sĩ già cũng chẳng biết có phải vì mình đã luống tuổi nên mắt kém đi không, cứ cảm thấy một đứa trẻ con và một người lớn này không giống người thân, mà ngược lại trông như kẻ thù, vừa chạm mặt đã long sòng sọc nhìn nhau.
Ông đẩy gọng kính, hắng giọng: “Khụ khụ, cháu bé đã không sao rồi, may mà xương cốt không bị gãy. Chỉ là cái đầu trong một hai ngày tới cần chú ý một chút, còn cánh tay trái này thì vẫn không được cử động lung tung, tuyệt đối đừng để cháu cầm vật nặng, chỉ cần nghỉ ngơi thật tốt là được.”
Ánh mắt Quý Ngôn lại trở nên u ám, y thầm nghĩ một cách độc địa: sao không dứt khoát chặt đứt quách đi, cho xong chuyện.
“Cảm ơn.”
Cố Toàn lễ phép gật đầu chào, sau đó sờ lên gương mặt mình. Nước thuốc tiêu viêm đã làm tan sưng, nhưng dường như vẫn còn âm ỉ đau, tức khắc nhắc nhở Cố Toàn một vấn đề nghiêm trọng: Quý Ngôn đã tát hắn.
Đúng lúc này, hai vị cảnh sát mặc quân phục đã đi tới, trong đó có một vị nữ cảnh sát còn cầm cặp công văn, liếc nhìn Cố Toàn với vẻ thương cảm, liền kéo Quý Ngôn sang một bên muốn nói chuyện riêng. Cô còn nói rõ, nếu muốn bàn bạc kỹ lưỡng, thì mời Quý Ngôn cùng họ đến cục công an một chuyến, ở đó sẽ có cán bộ chuyên trách hơn giải quyết.
Quý Ngôn vừa nhìn thấy dáng vẻ này, liền nhanh chóng hiểu ra họ muốn nói chuyện gì với mình, chẳng qua là về vấn đề bồi thường tai nạn xe lửa lần này. Một chuyện lớn như vậy mà xử lý ngay tại đây, lại có biết bao nhiêu ánh mắt của quần chúng nhân dân đang dòm ngó, nhà nước nhất định sẽ làm đủ mọi công tác bề ngoài, tất nhiên là phải rút một khoản tiền lớn ra để nhét vào túi tiền của bà con.
Chỉ là, lúc này, pháp luật và các quy định vẫn còn chưa được cải cách, chế độ đãi ngộ giữa cư dân thành thị và nông thôn còn khác biệt, ngay cả tiêu chuẩn bồi thường cũng không giống nhau. Cha mẹ Cố Toàn đã khuất, dựa theo tiêu chuẩn thu nhập hằng năm của mỗi người mà tính toán, thì có thể nhận được một ít tiền, nhưng con trai họ chưa đủ mười tám tuổi, lại là một tiểu thương, hiển nhiên sẽ không nhận được một đồng nào.
Quý Ngôn cũng chẳng phải là cái kho tiền, vả lại cho dù khó khăn lắm mới có chút tiền bồi thường rơi vào tay, thì còn phải tốn tiền lo liệu hậu sự cho song thân của cái thằng nhóc nông thôn đó nữa. Ma chay quy củ rườm rà, xử lý xong một đống chuyện phiền toái đó rồi, chắc số tiền bồi thường này cũng tiêu hết sạch. Ai mà rảnh rỗi đến mức ăn no rửng mỡ, đi gây chuyện bao đồng chứ!
Quý Ngôn sờ sờ mũi. Đối phương dù sao cũng là công an, dù tính tình y có xấu đến mấy cũng sẽ không ngu ngốc mà đi chọc vào rắc rối. Y khó khăn lắm mới nặn ra một nụ cười: “Ngại quá, đồng chí công an, tôi e rằng các đồng chí đã hiểu lầm rồi, tôi với thằng nhóc này không hề có chút quan hệ nào.”
Lời này vừa thốt ra, hai vị công an nhân dân và ông bác sĩ già đều ngây người ra, nhất thời chưa kịp phản ứng lại.
Cố Toàn cũng ngẩn ra, không phải vì chuyện gì khác, mà là vì Quý Ngôn đã cười. Kiếp trước, mình sống cùng y bốn năm năm trời, chưa từng thấy y cười bao giờ. Không phải y không biết cười, mà là y chưa từng cười trước mặt mình.
Đời này, hắn đã được thấy, nhưng mà… nụ cười này, thật dối trá.