Ở một góc hành lang, trên chiếc ghế chờ, nơi ấy lại yên tĩnh hơn nhiều. Thằng bé Phó An xoay tròn đôi mắt tròn xoe, mυ"ŧ ngón tay, nhìn ngó bệnh viện lạ lẫm từ trên xuống dưới: Trên đầu trắng toát, dưới chân trắng tinh, bốn bề cũng trắng xóa. Ngay cả các cô chú y tá ở đây cũng đều mặc áo trắng, nhưng ai nấy cũng bận rộn cả, người thì chơi với người nằm trên giường, người thì chơi với người đang khóc to. Không biết có ai rảnh để chơi với mình không nhỉ?
Thằng bé Phó An vốn dĩ luôn khỏe mạnh, ngay cả khi thỉnh thoảng sốt nhẹ, Phó Hằng Mặc cũng sẽ mời thầy thuốc riêng tới nhà. Thành thử thằng bé vẫn là lần đầu tiên đặt chân đến nơi gọi là bệnh viện này.
Đứng cạnh thằng bé Phó An là Quý Ngôn. Hắn khoanh tay dựa vào tường, bồn chồn rung đùi, mặt mày âm trầm, toát ra khí chất “người sống chớ gần” như một đại ca giang hồ. Tâm trạng hắn thì tệ hại đến cùng cực. Cái quái gì thế này?
Quý Ngôn vốn dĩ chẳng muốn đến bệnh viện chút nào, không phải vì hắn không chịu được cảnh máu me, mà là ghét cái mùi thuốc sát trùng nồng nặc ở đây. Cái mùi khó chịu ấy, hắn đã từng ngửi thấy trong phòng thí nghiệm của viện nghiên cứu, cứ ám mãi không thôi, vừa nồng nặc sặc mũi lại vừa buồn nôn, khiến hắn đặc biệt có ác cảm với cả nhân viên y tế. Theo cái lối nghĩ vặn vẹo của Quý Ngôn, tất cả những người mặc áo blouse trắng đều giống nhau, chỉ có hai chữ: giả tạo!
Vậy rốt cuộc vì sao Quý Ngôn và thằng bé Phó An lại có mặt ở đây? Xét cho cùng, tất cả đều là vì Cố Toàn.
Khi ấy, Cố Toàn chế trụ cổ tay Quý Ngôn, nhất quyết không chịu buông, đúng là ăn vạ đến cùng. Mặc cho Quý Ngôn giãy giụa thế nào, thậm chí tức giận giáng cho hắn một cái tát, vết hằn bỏng rát in trên mặt nhưng Cố Toàn vẫn không mảy may suy chuyển, lực tay ngược lại càng siết chặt. Có một khoảnh khắc, Quý Ngôn hoài nghi xương cổ tay mình có phải đã bị hắn bóp nát rồi không? Thằng nhóc này lấy đâu ra sức trâu đến vậy?
“Anh Ngôn, anh ấy đáng thương như vậy, anh đừng đánh anh ấy nữa, giúp anh ấy đi mà.” Tiểu Phó An với vẻ mặt cứ như sắp khóc đến nơi, ra sức diễn ra vẻ ngây thơ vô tội, khiến ai nhìn cũng thấy thương cảm.
“…”
Quý Ngôn cuối cùng cũng sáng tỏ, cái thằng nhóc nông thôn chỉ trong một đêm đã mất cả cha lẫn mẹ này, đang giở trò quỷ quái với mình đây.
Chết tiệt! Cái thằng nhóc hỗn xược này, hắn nghĩ mình dẫn theo một thằng nhóc ranh con thì sẽ tốt bụng, cho rằng mình dễ bắt nạt sao?
Tạm thời không còn kế sách nào khác, chờ khi cảnh sát đến cứu viện, họ tự nhiên sẽ cho rằng ba người họ là một nhà.
Quý Ngôn bĩu môi, cố nén cơn giận mà không nói một lời nào. Tiểu Phó An, với lòng trắc ẩn tràn đầy, lại càng quan tâm chăm sóc Cố Toàn đang nửa mê nửa tỉnh. Không còn cách nào khác, Quý Ngôn đành phải đưa Phó An và Cố Toàn cùng lên xe cứu thương, trong lòng thầm tính toán, chờ giải quyết xong mớ rắc rối này, phải trị cho cái đầu non của Phó An một trận ra trò mới được.
Sau khi cánh tay trái được băng bó cố định bằng băng vải, ông bác sĩ già dẫn Cố Toàn đi ra. Cố Toàn vừa ngẩng đầu, ánh mắt đã chạm ngay ánh nhìn của Quý Ngôn – một bên mạnh mẽ bức người, một bên lạnh lùng dữ tợn. Cả hai đối chọi gay gắt, không ai chịu nhường ai nửa bước.