Chương 1

Khu quân đội vốn thưa thớt người qua lại, ngay cả tiếng chim chóc cũng lặng lẽ hơn hẳn. Phía sau khu làm việc nghiêm ngặt, tại căn phòng tầng cao nhất của một tòa nhà trong khu gia đình quân nhân, tiếng rèm cửa bị kéo "xoạt" một tiếng dứt khoát. Ánh nắng ban mai mỏng manh lập tức tràn vào, sưởi ấm khắp không gian phòng ngủ.

Phó Hằng Mặc đứng tựa bên cửa sổ trong tình trạng để ngực trần, lộ rõ những khối cơ bụng săn chắc. Cậu để mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng, toát lên vẻ trẻ trung và đầy sức sống. Thân hình cậu cao gần một mét chín, bờ vai rộng cùng vòng eo thon gọn, toát lên vẻ điển trai phóng khoáng và khí chất quân nhân bẩm sinh, cương trực từ trong xương tủy.

Cậu quay đầu lại, khẽ liếc nhìn về phía chiếc giường. Đôi mắt sâu thẳm như đại dương đêm của cậu lúc này hiện rõ vẻ khó chịu, không hài lòng.

Vì thế, Phó Hằng Mặc đành chậm rãi tiến lại gần Quý Ngôn – người vẫn đang ngủ say sưa và để ngực trần trên giường.

Thời gian lững thững trôi qua. Tuy cùng là quân nhân, nhưng Quý Ngôn lại chẳng có chút tính kỷ luật nào như Phó Hằng Mặc. Trong đầu anh hoàn toàn không có khái niệm về giờ giấc sinh học. Cảm nhận được áp lực từ hơi thở của Phó Hằng Mặc đang tiến sát, mí mắt anh khẽ động đậy, nhưng vẫn cố nhắm nghiền, nhất quyết nằm lì trên giường.

Phó Hằng Mặc càng thấy khó chịu hơn. Cậu cúi xuống, khẽ cắn vào vành tai của Quý Ngôn như một sự trừng phạt nhỏ. Anh vẫn không tỉnh. Cậu lại đặt vài nụ hôn lên môi anh, nhưng anh vẫn cứ giả vờ bất động.

Phó Hằng Mặc không nói một lời, dùng sức giật phăng tấm chăn rồi ném thẳng xuống sàn. Thế là trên giường chỉ còn lại một Quý Ngôn đang ở trần, trông đến là tội nghiệp. Với tư cách là một sĩ quan từng kinh qua đủ mọi huấn luyện khắc nghiệt, cậu hoàn toàn có thể đá thẳng một cấp dưới lười biếng xuống đất, thậm chí bắt kẻ đó bò ra sàn mà lau dọn cũng chẳng có gì quá đáng.

Tuy nhiên, vì đối phương là Quý Ngôn, mọi chuyện lại trở nên khác hẳn.

Trời đã vào thu, sương sớm luôn mang theo chút hơi lạnh se lòng. Quý Ngôn khẽ rùng mình, miễn cưỡng hé mở đôi mắt. Chẳng nói chẳng rằng, anh vớ ngay chiếc gối trong tầm tay rồi hung hăng ném thẳng về phía Phó Hằng Mặc.

Đón gọn chiếc gối, Phó Hằng Mặc dường như đã liệu trước được phản ứng này từ Quý Ngôn.

Quý Ngôn, cái kẻ mỗi khi bị đánh thức này đôi lúc lại hay dỗi hờn hệt như con gái vậy. Phó Hằng Mặc cũng từng nghiêm túc hỏi anh một câu: "Anh có chắc mình không phải con gái không đấy?"

Sau đó Quý Ngôn sẽ đáp lại thế nào, ai cũng thừa hiểu: nếu không phải là một trận giận dỗi không dứt, thì anh cũng sẽ làm ngơ, coi như không có chuyện gì.

Phó thiếu tá vốn chẳng thèm chấp nhặt, đơn giản là cho rằng Quý Ngôn bị chứng huyết áp thấp, cộng thêm tính gắt ngủ quá trầm trọng mà thôi.

Lúc này Quý Ngôn mới hoàn toàn tỉnh hẳn. Nhìn đống quần áo bừa bãi trên mặt đất, anh cứ thế vơ đại một bộ rồi mặc vội lên người. Bộ dạng lôi thôi lếch thếch này lần nào cũng khiến Phó Hằng Mặc phải nhíu mày. Cậu đưa mắt chỉ vào bộ quân phục thiếu tá được đặt ngay ngắn trên chiếc sô pha. Hai vạch một sao trên cầu vai áo đặc biệt nhức mắt, thứ luôn chọc tức một kẻ chưa có danh phận gì như Quý Ngôn.