Đầu óc hỗn loạn, Ân Huệ vội kéo lại trung y, theo bản năng chỉ muốn rời khỏi đây để yên tĩnh một mình.
Chuẩn bị nước…
Đúng rồi, nàng còn phải tắm rửa.
"Ta đi tắm."
Bỏ lại câu ấy, Ân Huệ vội vã rời đi.
Gian phòng phía tây chính là phòng tắm, bên trong có cả phòng tắm đứng và bồn tắm để ngâm mình. Phần lớn thời gian Ngụy Chiêm chỉ tắm đứng, còn trong bồn thì luôn lơ lửng một lớp cánh hoa.
Ân Huệ tiến vào gian tắm đứng trước.
Nha hoàn Kim Trản thuần thục hầu hạ nàng tắm rửa, lau người.
Ân Huệ nhìn đăm đăm vào Kim Trản - lúc này cũng đã biến thành Kim Trản mười lăm mười sáu tuổi.
"Phu nhân sao vậy ạ?" Kim Trản khó hiểu hỏi.
Phu nhân…
Nếu là năm Cảnh Hòa thứ hai, nếu là trong phủ Thục Vương ở kinh thành, Kim Trản lẽ ra phải gọi nàng là Vương phi.
"Ta vừa mơ thấy ác mộng, đầu óc vẫn còn mơ hồ. Ngươi nói ta nghe, bây giờ là năm Hàm Ninh thứ mấy, tháng mấy rồi?" Ân Huệ run giọng hỏi.
Nàng biết chắc mình đã quay về trước khi cha chồng đăng cơ, nhưng cụ thể là năm Hàm Ninh thứ mấy thì cần phải xác nhận lại.
Vẻ mặt của Kim Trản càng trở nên kỳ quái hơn. Nửa canh giờ trước động tĩnh của Tam gia và phu nhân lớn đến như vậy, sao giờ phu nhân lại nói là gặp ác mộng?
Tuy vậy Kim Trản vẫn trả lời thành thật: "Năm nay là năm Hàm Ninh thứ tám, hôm nay là mùng chín tháng bảy."
Trong đầu Ân Huệ "Ầm" một tiếng. Nàng suýt nữa không đứng vững.
Nàng gả cho Ngụy Chiêm vào mùa xuân năm Hàm Ninh thứ bảy, đến mùa xuân năm Hàm Ninh thứ tám thì sinh nhi tử Ngụy Hành.
Nói cách khác, nàng đang mơ về mười năm trước - khi mình mới mười sáu tuổi, còn con trai chỉ vừa mấy tháng?
Thân thể đã được lau khô, Ân Huệ ngồi một mình trong bồn tắm, bảo Kim Trản lui ra.
Nàng đang mơ sao?
Nước rõ ràng có độ ấm. Ân Huệ véo một cái vào đùi mình, đau đến mức nàng hít hà một hơi. Ngay cả chuyện phòng the vừa rồi giữa nàng và Ngụy Chiêm cũng vô cùng chân thật.
.
Ân Huệ ở trong phòng tắm mãi đến khi nước lạnh mới bước ra. Kim Trản hầu hạ nàng thay bộ trung y mới.
"Bây giờ là giờ nào?" Ân Huệ khẽ hỏi.
Kim Trản đáp: "Vừa qua giờ Tý ạ."
Nói xong, Kim Trản tiếp tục giúp chủ tử buộc dải áo.
Ân Huệ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Lời nói của Ngụy Chiêm lại vang lên bên tai nàng: "Lần này ta vào kinh, có lẽ phải đến tháng chín mới về…"
Ân Huệ đã hoàn toàn nhớ ra.