Chương 8: Sửng sốt

Ân Huệ nhìn chằm chằm vào chiếc bình phong đó.

Đó là một chiếc bình phong bốn tấm bằng gỗ tử đàn được thêu Tô Châu, là một trong những món hồi môn của nàng. Những đường thêu Tô Châu tinh xảo trên lụa quý đã thêu nên các họa tiết mang ý nghĩa phu thê viên mãn như hoa mẫu đơn, hoa đào, hỉ thước, uyên ương.

Nhưng bình phong này chỉ được dùng ba năm, ba năm sau đã được cất vào kho và thay bằng cái mới.

Ân Huệ vẫn còn ấn tượng sâu sắc với tấm bình phong này. Trước khi dời từ phủ Yến Vương lên kinh thành, nàng đã từng nhìn thấy nó trong kho. Khi đến phủ Thục Vương, kho được sắp xếp xong, nàng đi kiểm tra cũng thấy còn chiếc bình phong này.

Sao bây giờ nó lại được dùng trở lại?

Khi Ân Huệ đang ngẩn người nhìn bình phong, Ngụy Chiêm cuối cùng cũng vòng qua bên này.

Ân Huệ vô thức liếc sang.

Ngụy Chiêm cũng nhìn về phía nàng, trong ánh mắt lạnh lùng thoáng chút ngạc nhiên, ngạc nhiên vì sao nàng vẫn còn ngồi thẫn thờ ở đây.

Còn Ân Huệ thì trừng lớn đôi mắt hoa đào trong veo.

Ngụy Chiêm trước mắt này, quá trẻ. Mày kiếm mắt phượng, mặt trắng như ngọc, tuy ánh mắt lạnh lùng nhưng vẫn lờ mờ nhìn thấy vài phần ngây ngô thuộc về người trẻ tuổi. Đây nào phải vị Thục Vương nghiêm nghị trầm tĩnh, tuổi tam thập nhi lập mà Ân Huệ đã gặp tối qua?

Ân Huệ ngơ ngác nhìn xuống dưới mũi Ngụy Chiêm. Thục Vương ba mươi tuổi đã bắt đầu để râu, vẻ uy nghiêm càng nặng hơn. Song giờ này khắc này, Ngụy Chiêm vẫn là Ngụy Chiêm, nhưng lại không có râu.

Nàng thất thố quá lâu, Ngụy Chiêm cau mày: "Sao lại nhìn ta như vậy?"

Trong khoảnh khắc đó Ân Huệ chợt cúi đầu nhìn xuống bộ trung y trên người.

Cuối cùng nàng cũng nhận ra điểm bất thường. Tối qua trước khi ngủ, y phục nàng mặc rõ ràng không phải bộ này, màu sắc và hoa văn đều hoàn toàn khác.

Đưa mắt nhìn quanh gian phòng, tuy đã nhiều năm không ở, Ân Huệ vẫn nhận ra ngay đây chính là sân viện vợ chồng nàng từng ở trong phủ Yến Vương.

Ân Huệ ngẩn ngơ bước đến bàn trang điểm. Hai ngọn đèn tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, Ân Huệ chống tay lên lưng ghế, nhìn bản thân trong gương với tâm trạng phức tạp.

Người trong gương trông còn non nớt hơn cả Ngụy Chiêm, chỉ chừng mười lăm mười sáu tuổi, tóc đen rối bời, gương mặt vì vừa trải qua một trận hoan ái kịch liệt mà ửng đỏ diễm lệ.

Ân Huệ đưa tay sờ mặt mình.

Người trong gương cũng làm động tác y hệt.

Đột nhiên, một bóng người khác xuất hiện trong gương. Ngụy Chiêm cau mày sâu hơn, ánh mắt lạnh nhìn nàng nghiền ngẫm.