Chương 7: Khốn kiếp

Có lẽ vì nhịn ăn liền hai bữa, lại thêm nửa đêm trước không ngủ ngon nên nàng không có sức lực. Hắn lại xem đó là hành động ỡm ờ vừa muốn vừa chối, nên vẫn đè nàng xuống.

Ân Huệ giãy giụa mấy lần, nhưng rồi hắn bất ngờ xộc vào.

Giãy giụa thêm nữa cũng vô nghĩa, Ân Huệ nghiến răng mắng: "Đồ khốn!"

Một nữ nhi thương hộ mà dám mắng một vị Vương gia là đồ khốn, Ân Huệ sống hai mươi lăm năm, chưa bao giờ nghĩ tới sẽ có ngày này.

Nam nhân trên người chợt khựng lại. Nước mắt Ân Huệ lăn dài, nàng lại mắng thêm một câu: "Khốn kiếp."

Có lẽ là do uất ức, hoặc có lẽ là sợ hãi, lần này giọng nàng nhỏ hơn rất nhiều, giọng nói mềm mại yếu ớt nghe càng giống như đang làm nũng.

Nếu Ngụy Chiêm dừng lại để giáo huấn nàng, Ân Huệ chắc chắn sẽ rụt rè sợ hãi. Nhưng sau một thoáng dừng lại ngắn ngủi, Ngụy Chiêm lại càng trở nên khốn kiếp hơn. Ân Huệ nhịn một lúc, lửa giận lại bùng lên, nàng vung tay đập lên người hắn vài cái để trút giận.

Thành thân hơn mười năm, đây là lần đầu tiên chuyện này như biến thành một trận đánh. Một người không phục, một người muốn trấn áp đối phương. Cuối cùng Ân Huệ vẫn chịu thiệt vì thân thể yếu ớt, bị hắn ghì giữa chăn gấm, vừa khóc thút thít vừa mắng hắn khốn kiếp.

Không biết đã bao lâu trôi qua, Ân Huệ co mình trong chăn, nghe hắn mặc xong trung y, rung chuông gọi nha hoàn chuẩn bị nước.

Việc chuẩn bị nước cần có thời gian. Ngụy Chiêm dựa vào đầu giường, nhìn vài lọn tóc dài lộ ra ngoài chăn của nàng, nói: "Lần này ta vào kinh, có lẽ phải đến tháng chín mới về. Nàng hãy chăm sóc Hành ca nhi cho tốt, không cần nhớ mong ta."

Ân Huệ ôm một bụng tức giận và uất ức, chưa kịp suy nghĩ kỹ về những lời này.

Bên ngoài, các nha hoàn ra ra vào vào bưng nước. Rất nhanh sau đó, Kim Trản đến báo, nói rằng nước đã được chuẩn bị xong.

Ngụy Chiêm đi tắm trước. Trước khi ra ngoài, hắn dùng ống thổi lửa châm hai ngọn đèn.

Ân Huệ không muốn động đậy, nhưng người nàng dính nhớp nháp, không tắm cũng không được.

Nàng mím môi ngồi dậy, quét mắt nhìn quanh, phát hiện yếm và trung y bị vứt ở bên trong, còn quần ngủ màu đỏ hồng thì một nửa bị kẹp dưới chăn, một nửa lộ ra ngoài.

Một ý nghĩ nào đó thoáng qua trong đầu. Ân Huệ nhíu mày, chỉ cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng lại không nói rõ được.

Nàng lặng lẽ lấy xiêm y mặc vào. Khi đang mang giày thì Ngụy Chiêm trở lại, dáng người hắn cao ráo thẳng tắp, dần tiến gần đến bình phong, gương mặt mờ ảo.