Thành thân nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên nàng phản đối quyết định của hắn.
"Tại sao?" Ngụy Chiêm hỏi. "Từ khi nàng gả cho ta, nàng luôn đoan trang giữ lễ, cũng từng khuyên ta nạp thϊếp. Sao bây giờ lại không được?"
Ân Huệ cắn chặt môi.
Nàng đoan trang giữ lễ là để chiếm được lòng hắn, là để không làm mất mặt nhà mẹ đẻ.
Nhưng bản tính nàng vốn không phải như thế. Nàng thích ra ngoài dạo phố, thích tự do tùy ý, ghét nhất chính là sự rập khuôn quy củ.
Hơn nữa, lòng người đều là thịt mềm. Chuyện nàng khuyên hắn nạp thϊếp là vào mười năm trước, khi nàng vừa mang thai. Lúc đó tình cảm nàng dành cho hắn cũng chưa sâu, nếu Ngụy Chiêm thực sự nạp thϊếp, nàng còn dễ dàng chấp nhận. Đổi thành lúc này, khi nàng cho rằng giữa hai người sẽ không có ai khác, hắn lại đột ngột đâm vào tim nàng một nhát, sao nàng có thể không đau?
"Tóm lại ta không đồng ý." Nàng nói từng chữ một, gần như nghiến răng nghiến lợi.
Sau một khoảng lặng dài, Ngụy Chiêm chỉ đáp: "Ngủ đi, sáng mai lại nói."
"Ngủ đi, sáng mai lại nói."
Ngữ khí của Ngụy Chiêm bình tĩnh đến mức Ân Huệ tưởng rằng hai người chỉ đang bàn chuyện sáng mai ăn gì.
Hắn sao có thể như thế?
Bởi vì hắn bận rộn công việc một ngày, mệt mỏi muốn ngủ, mà trong chuyện đại sự như nạp thϊếp cũng yêu cầu nàng không khóc lóc không ầm ĩ, lý trí chờ đến sáng mai?
Ân Huệ làm sao có thể ngủ nổi?
Trong khoảnh khắc đó, Ân Huệ chợt nhớ đến một cảnh tượng nàng đã thấy bên đường khi theo tổ phụ ra ngoài hồi bé: có một phụ nhân cầm que cời lửa, đuổi theo nam nhân nhà mình hô đánh hô gϊếŧ.
Ân Huệ nghĩ, nếu Ngụy Chiêm không phải Vương gia, và nàng không phải Vương phi, Ngụy Chiêm dám nạp thϊếp, nàng cũng dám cầm que cời lửa đánh hắn.
Đáng tiếc, hắn là Vương gia, là quý nhân mà nàng không thể dĩ hạ phạm thượng.
Sự khác biệt về thân phận khiến Ân Huệ nằm im bất động, đừng nói là làm ầm ĩ, ngay cả một câu giận dỗi nàng cũng không nói ra, mặc cho lửa giận và đau khổ dồn nén cuộn trào trong l*иg ngực.
Thời gian trôi qua, tinh thần cuối cùng cũng không chịu nổi đêm dài, Ân Huệ trở mình ngủ thϊếp đi.
Ngủ mơ màng, cho đến khi có người hôn lên cổ, Ân Huệ mới bừng tỉnh.
Trong màn trướng vẫn tối đen, hơi thở nóng rực của Ngụy Chiêm phả vào một bên cổ nàng.
Hắn chưa bao giờ hôn lên môi nàng, mỗi lần đều bắt đầu từ cổ.
Ân Huệ sững sờ choáng váng.
Hắn muốn nạp thϊếp, làm nàng tức đến phát điên, vậy mà hắn vẫn còn có tâm trạng làm chuyện này?
Ân Huệ giơ tay đẩy hắn.