Chương 4: Trúc Phong Đường

Ân Huệ không hề vui với việc ông ta thông báo. Nếu nàng lặng lẽ đi qua, biết đâu nàng còn có thể nghe lén được cuộc trò chuyện của hai biểu huynh muội bên trong.

Giờ thì không thể nghe lén nữa, Ân Huệ ưỡn thẳng lưng đi vào.

Đến cửa chính đường, nàng thấy Ngụy Chiêm ngồi ở ghế chủ vị bên trái, còn Ôn Như Nguyệt vẫn mặc váy trắng, mảnh mai tha thướt như cành liễu rủ đứng bên cạnh hắn.

"Dân nữ bái kiến Vương phi."

Ân Huệ còn đang quan sát sắc mặt Ngụy Chiêm thì Ôn Như Nguyệt đã bước lên trước, rụt rè nhút nhát hành lễ.

"Biểu muội không cần khách sáo." Ân Huệ nói một cách lơ đãng, rồi đi thẳng đến ghế chủ vị bên cạnh Ngụy Chiêm, ngồi xuống. Nàng hơi nghiêng đầu, nhìn về phía Ngụy Chiêm.

Ngụy Chiêm mặc một bộ mãng bào đen, gương mặt vẫn lạnh lùng như cũ. Hắn nhìn Ân Huệ một cái, rồi lại nhìn Ôn Như Nguyệt, mở miệng nói: "Biểu muội từ xa tới, Vương phi hãy bảo nha hoàn thu xếp cho biểu muội một sân viện, rồi chọn thêm mấy nha hoàn hầu hạ chu đáo."

Ân Huệ miễn cường cười: "Vương gia thấy viện nào thích hợp cho biểu muội hơn?"

Ngụy Chiêm im lặng một lúc, đáp: "Trúc Phong Đường đi."

Ân Huệ cười không nổi nữa.

Phủ Thục Vương có đến hàng trăm gian viện lớn nhỏ. Nếu Ngụy Chiêm thật sự chỉ xem Ôn Như Nguyệt là biểu muội, thì việc sắp xếp Ôn Như Nguyệt ở một sân viện xa khỏi khu chủ trạch sẽ thích hợp hơn. Nhưng Trúc Phong Đường lại nằm ngay phía tây chủ trạch, đi một chén trà là tới. Rốt cuộc Ngụy Chiêm đang có ý đồ gì?

"Ta còn có việc, bữa tối hai người cứ ăn trước, không cần đợi ta."

Bỏ qua vẻ mặt của Ân Huệ và Ôn Như Nguyệt, Ngụy Chiêm sải bước rời đi.

Ôn Như Nguyệt nhìn theo bóng lưng hắn, rồi quay lại, mỉm cười dịu dàng với Ân Huệ: "Đã làm phiền biểu tẩu rồi."

Trong lòng Ân Huệ rối như tơ vò, càng rối lại càng không muốn nhìn thấy nàng ta. Nàng bảo Ôn Như Nguyệt quay về phòng khách nghỉ ngơi trước, ngày mai khi dọn dẹp xong Trúc Phong Đường thì sẽ để nàng ta dọn vào.

Còn về bữa tối, Ân Huệ một hạt cơm cũng không nuốt trôi.

Nàng trở về phòng nghỉ ngơi sớm.

Ngủ thì không thể ngủ được, Ân Huệ để đèn sáng chờ Ngụy Chiêm. Nàng không tin hắn mang một nữ nhân về mà thực sự không có lời giải thích nào khác.

Trong lúc chờ đợi, Ân Huệ nghĩ đến mười năm sống cùng Ngụy Chiêm. Ngoài sự ân ái vào ban đêm, ban ngày giữa vợ chồng họ cứ như một vũng nước lặng, không hề có bất kỳ gợn sóng nào.

Ngụy Chiêm tích chữ như vàng. Nàng có việc muốn bàn bạc với hắn, nếu hắn đồng ý thì sẽ gật đầu, hoặc ừ một tiếng. Nếu không đồng ý, hắn sẽ nói thẳng hắn muốn nàng làm thế nào, rất ít khi giải thích.