Ân Huệ đi đến trước bàn trang điểm ngồi xuống, nhìn vào chính mình trong gương. Nàng xuất giá năm mười lăm tuổi, đến nay cũng chỉ mới hai mươi lăm tuổi mà thôi. Nữ tử trong gương có hàng lông mày sắc nét, đôi mắt hoa đào vẫn trong suốt đen láy như thời thiếu nữ, trên khuôn mặt trắng ngần căng đầy cũng không hề thấy chút dấu vết nào của thời gian.
Về nhan sắc, Ân Huệ tự tin không thua kém bất cứ ai, bao gồm cả Ôn Như Nguyệt. Nhưng vẻ mảnh mai nhu nhược như liễu yếu đào tơ của Ôn Như Nguyệt, có khi lại khiến nam nhân yêu thích hơn nàng?
Lẽ nào Ngụy Chiêm lại thích kiểu mỹ nhân như vậy sao?
Hắn còn biết xấu hổ hay không? Với cái thân hình mỏng manh của Ôn Như Nguyệt, liệu có thể chịu nổi hắn được mấy đêm?
Ân Huệ có lúc không tin, có lúc lại tin. Nhưng Ngụy Chiêm đã đồng ý để Ôn Như Nguyệt làm di nương, cái tình cảm thanh mai trúc mã nhớ mãi không quên đó còn có thể là giả sao?
Càng nghĩ càng tức, đến tối khi Ngụy Chiêm trở về phủ, Ân Huệ đã không cách nào duy trì vẻ đoan trang hiền thục thường ngày, cũng không cách nào tươi cười chào đón hắn.
"Vương phi, ngài thực sự không ra nghênh đón Vương gia sao? Ôn cô nương đã đứng đợi ở cổng từ khi mặt trời vừa lặn, cả buổi chiều ngài không tiếp đãi nàng ta, liệu nàng ta có thể cáo trạng không ạ?" Nha hoàn Kim Trản lo lắng hỏi.
Ân Huệ hoàn toàn không muốn nghe ba chữ Ôn cô nương. Vừa nghe tới là nàng lại như thấy cảnh Ngụy Chiêm và Ôn Như Nguyệt đang hẹn hò bên hoa dưới trăng.
"Thế tử còn chưa về sao?"
Hoàng đế cha chồng yêu cầu tất cả các Hoàng tôn đến tuổi đều phải vào cung đi học. Vì thế nhi tử Ngụy Hành cũng ngày ngày đi sớm về muộn như phụ thân mình.
Kim Trản hơi ngạc nhiên nhìn chủ tử, nhắc nhở: "Hôm nay là sinh thần của thế tử phủ Sở Vương, đã hẹn trước mời thế tử tối nay qua dự tiệc, Vương phi ngài quên rồi sao?"
Ân Huệ mím môi.
Quả thật là nàng đã quên, tức đến quên mất.
"Vương phi, ngài vẫn nên ra xem một chút, có lẽ Vương gia không hề có ý định nạp thϊếp mà là Ôn cô nương hiểu nhầm thôi?"
Có lẽ suy đoán này khiến người ta dễ chịu hơn. Ân Huệ hơi dao động, nàng đổi sang một mặt dây chuyền hồng ngọc khác càng tôn vẻ tươi sáng rạng rỡ của mình. Ân Huệ mỉm cười trước gương, lộ ra một nụ cười đoan trang xinh đẹp. Sau đó nàng mới đi về phía trước.
Dọc theo hành lang đi về phía chính đường, nàng thấy An công công, thái giám tâm phúc của Ngụy Chiêm đang hơi khom người đứng ngoài chính đường. Nhìn thấy nàng, ông ta gật đầu từ xa, rồi lập tức bẩm với bên trong: "Bẩm Vương gia, Vương phi đã đến."