Ân Huệ xem tất cả những điều này là bằng chứng rằng trong lòng Ngụy Chiêm có nàng. Khuôn mặt lạnh lùng của hắn cũng chỉ là trời sinh mà thôi, có người thích cười, có người kiệm lời ít nói, chẳng có gì lạ cả.
Sau khi phủ nhận địa vị của biểu muội kia trong lòng Ngụy Chiêm, cuộc sống hôn nhân của Ân Huệ nhìn chung cũng khá thuận lợi. Đặc biệt là sau khi cha chồng đăng cơ, Ngụy Chiêm được phong làm Thục Vương, nàng cũng trở thành Thục Vương phi, gia đình ba người họ sống riêng trong phủ Thục Vương rộng rãi bề thế.
Không cần hầu hạ cha mẹ chồng, không có tiểu thϊếp phiền lòng, cũng không có tranh chấp giữa chị em dâu, hầu như mọi việc trong Vương phủ đều do Ân Huệ định đoạt. Mấy chị em dâu Vương phi khác đều phải hâm mộ nàng.
Thế nhưng hôm nay, Ngụy Chiêm vốn đang làm việc bên ngoài lại cho thị vệ hộ tống một phụ nhân trẻ đẹp về phủ.
Vị phụ nhân này chính là biểu muội thanh mai trúc mã Ôn Như Nguyệt của Ngụy Chiêm – người đã gả chồng nhiều năm, trải qua tang phu và thủ tiết nhưng vẫn xinh đẹp như hoa.
Ân Huệ gặp được người trong đại sảnh, bấy giờ mới biết thân phận đối phương qua lời tự báo của nàng ta.
Ôn Như Nguyệt mặc một bộ váy trắng, quỳ rạp trên mặt đất, nước mắt rơi xuống không tiếng động, hệt như một đóa hoa lê run rẩy trong mưa. Giọng nói của nàng ta cũng vô cùng nhu nhược đáng thương: "Vương phi đừng trách biểu ca tự ý quyết định, ta thực sự đã cùng đường, ngoài việc nương nhờ biểu ca ra thì không còn nơi nào để đi. Cầu xin Vương phi thu nhận ta đi, ta cam đoan sẽ an an phận phận làm di nương, tuyệt đối không tranh sủng với Vương phi."
Lúc ấy, Ân Huệ cảm thấy ngực nghẹn ứ không thở nổi.
Di nương? Ngụy Chiêm suốt mười năm thành thân cũng chưa từng nạp thϊếp, bây giờ lại không hề bàn bạc với nàng mà trực tiếp đồng ý nhận vị biểu muội này làm di nương?
Sự đoan trang lâu năm đã giúp Ân Huệ duy trì thể diện, nàng sai nha hoàn đưa Ôn Như Nguyệt đến phòng khách sắp xếp chỗ ở trước.
Sau khi Ôn Như Nguyệt rời đi, Ân Huệ ngồi trong phòng, đối diện với cơn mưa rả rích ngoài cửa sổ, buồn bực suốt cả buổi chiều.
Trước kia nàng chưa từng gặp Ôn Như Nguyệt. Người ngoài nói Ngụy Chiêm luôn khắc khoải nhớ nhung Ôn Như Nguyệt nhưng Ân Huệ chưa bao giờ thực sự tin. Nếu Ngụy Chiêm vẫn luôn nhớ nhung biểu muội thì sao khi ở bên nàng lại như lang như hổ đến vậy?
Cho đến hôm nay, khi tận mắt nhìn thấy Ôn Như Nguyệt…