Chương 12: Cẩn trọng làm gì

Mặc dù những người xung quanh, bao gồm cả chính nàng, đều trẻ lại mười tuổi. Nhưng từ Trừng Tâm Đường của Tam gia cho đến toàn bộ phủ Yến Vương đều là nơi nàng từng sinh sống nhiều năm, mọi người xung quanh cũng vô cùng quen thuộc. Vì thế Ân Huệ rất nhanh đã chấp nhận biến cố kỳ lạ xảy ra sau một giấc ngủ này.

Sau khi Ngụy Chiêm ngồi xuống, Ân Huệ cũng giao nhi tử cho nhũ mẫu.

Không cần vội, Ngụy Chiêm sắp rời nhà hơn hai tháng, nàng vẫn còn nhiều thời gian để gần gũi với nhi tử.

Các tiểu nha hoàn trong phòng bếp nhanh nhẹn bày xong bữa sáng.

Ân Huệ liếc qua bàn ăn.

Bánh áp chảo nhân thịt được chiên vàng giòn, vỏ hơi cháy xém; cháo thì ít nước, đặc quánh; ngay cả món trứng xào thịt xông khói cũng bị chiên quá già.

Không phải đầu bếp ở Trừng Tâm Đường không biết khống chế lửa mà là Ngụy Chiêm thích ăn như vậy.

Ân Huệ thích ăn bánh bao vào bữa sáng, thích cháo không loãng không đặc, thích trứng được xào vừa tới, non mềm.

Trước khi xuất giá, đầu bếp của Ân gia luôn bày lên bàn toàn những món nàng thích.

Làm dâu phủ Yến Vương, Ân Huệ lúc nào cũng lấy sở thích của Ngụy Chiêm làm trọng, không dám nói ra dù chỉ là một yêu cầu nhỏ của bản thân, sợ người ta chê cười nàng xuất thân thương hộ không hiểu quy củ.

Thế nhưng, sự cẩn trọng và thuận theo của nàng cuối cùng vẫn không đổi được trái tim của Ngụy Chiêm.

Đã vậy thì còn phải cẩn trọng làm gì?

Bữa này thì thôi đi, đến trưa nàng sẽ bảo đầu bếp nấu một bàn toàn món mình thích.

Dù sau này Ngụy Chiêm trở về thì từ nay trên bàn cơm cũng phải có món mà cả hai vợ chồng đều thích. Nàng tuyệt đối sẽ không thua thiệt bản thân nữa.

Ăn qua loa vài miếng, Ân Huệ đặt đũa xuống, rồi bảo nhũ mẫu bế con lại cho mình.

Hành ca nhi trắng trẻo mũm mĩm, khi mới sinh ra đã lớn hơn những đứa trẻ khác.

Tất cả đều do lúc mang thai Ân Huệ không hiểu biết nên không kiêng khem, ăn uống quá nhiều, dẫn tới em bé phát triển lớn, còn bản thân nàng thì chịu khổ không ít khi sinh nở.

Về sau nàng không mang thai được nữa, có lẽ cũng vì khi ấy đã tổn thương thân thể.

Nhưng nỗi đau ấy đã qua, giờ phút này khi ôm nhi tử khỏe mạnh đáng yêu, trong lòng nàng chỉ còn lại sự ấm áp.

Nghĩ kỹ lại, trước đây nàng quá câu nệ, luôn nghiêm khắc yêu cầu bản thân phải hành xử cẩn trọng. Ngay cả với nhi tử cũng vậy, khiến con phải chịu không ít ấm ức khi còn nhỏ, mối quan hệ mẫu tử cũng ngày càng xa cách.

Lần này sẽ không như thế nữa.