Ân Huệ lại véo mình một cái trong chăn. Vẫn đau.
Xem ra đây không phải giấc mơ, nàng thực sự đã quay về mười năm trước.
"Vương… Tam gia đi từ khi nào? Sao không gọi ta dậy?" Ân Huệ ngồi dậy, bồn chồn hỏi.
Kim Trản cười nói: "Là Tam gia dặn bọn nô tỳ đừng đánh thức ngài."
Dù Kim Trản cũng thấy lạ vì phu nhân ngủ nướng, không dậy hầu hạ Tam gia thay y phục như thường lệ, nhưng Tam gia hiếm khi đối xử dịu dàng với chủ tử như vậy, Kim Trản cũng thấy mừng cho chủ tử.
Ân Huệ nhìn ra ngoài cửa sổ: "Giờ nào rồi? Tam gia đã xuất phát chưa?"
Kim Trản đáp: "Lát nữa tất cả các chủ tử trong phủ đều phải đi tiễn Tam gia và những người khác. Nô tỳ sao dám để ngài ngủ đến lúc đó. Có điều nếu phu nhân còn nán thêm chút nữa e rằng chúng ta sẽ muộn mất."
Ân Huệ vội ngồi dậy. Dù không hiểu vì sao mình lại trở về thế này, nàng cũng không thể thất lễ trước mặt cả phủ Yến Vương.
Rửa mặt, thay y phục, chải đầu. Kim Trản và Ngân Trản đều làm rất thuần thục. Một khắc sau, Ân Huệ bảo Ngân Trản đến nhà bếp gọi người dọn cơm, rồi đi mời Ngụy Chiêm tới.
Nhũ mẫu và Hành ca nhi ở tại gian phòng phụ trong hậu viện, lúc này nhũ mẫu cũng đã bế tiểu công tử qua.
Ân Huệ lập tức đón lấy nhi tử.
Hiện tại Hành ca nhi mới bốn tháng, trắng trắng tròn tròn, khuôn mặt rất giống Ngụy Chiêm.
Đứa trẻ nhỏ xíu vừa thấy mẫu thân liền nở nụ cười rạng rỡ, đôi mắt cong cong như trăng non.
Ân Huệ suýt nữa bật khóc.
Cha chồng dạy dỗ các tôn tử rất nghiêm khắc. Tất cả tiểu thiếu gia trong phủ đều phải đến thư đường đi học khi tròn bốn tuổi. Kể từ lúc đó, tính tình con trai nàng càng ngày càng giống Ngụy Chiêm, rất ít khi cười trước mặt nàng. Tựa như một mặt trời nhỏ dần dần hóa thành vầng trăng lạnh lẽo, xa cách.
Ngụy Chiêm vừa bước vào đã thấy vị thê tử vốn luôn coi trọng lễ nghi của hắn đang ôm nhi tử trong lòng, cúi đầu áp má vào nhi tử.
Thấy hắn, thê tử khẽ nhíu mày, ôm con xoay người sang hướng khác.
Cảm giác kỳ lạ lại lần nữa trỗi dậy.
Bình thường nàng luôn cẩn thận dè dặt trước mặt hắn, sợ làm sai điều gì sẽ bị hắn trách phạt. Thế nhưng từ đêm qua thái độ của nàng rõ ràng đã thay đổi, không còn cung kính nữa, mà ngược lại giống như là… oán giận.
Ngụy Chiêm có chút không vui.
Nữ nhân đôi khi cáu kỉnh chút cũng không có gì đáng ngại. Nhưng hắn đã giải thích rõ lý do vì sao không thể đưa nàng vào kinh, vậy mà nàng thân là mẫu thân lại vẫn còn oán trách trượng phu vì chuyện đó.
Thật là quá không hiểu chuyện.