Ngày hai mươi tháng tám năm đó, Hoàng tổ phụ của Ngụy Chiêm là Kiến Long Đế làm lễ mừng thọ sáu mươi tuổi. Ngày trọng đại như thế, Kiến Long Đế không triệu kiến ba người nhi tử là Vương gia vào cung, mà ra lệnh cho các nhi tử chọn phái hai vị Hoàng tôn vào kinh chúc thọ.
Ở phủ Yến Vương, cha chồng quyết định để Thế tử gia Ngụy Dương và phu quân của nàng là Tam gia Ngụy Chiêm vào kinh.
Nếu mai phải lên đường đi xa thì việc hôm nay Ngụy Chiêm nửa đêm canh ba bỗng nhiên nổi hứng tìm nàng thân mật cũng là điều dễ hiểu.
Sau khi nắm rõ tình hình, lúc quay trở lại nội thất Ân Huệ đã bình tĩnh hơn rất nhiều.
"Sao muộn thế, tắt đèn đi."
Trong trướng truyền ra giọng nói không vui của Ngụy Chiêm, hẳn là đang chê nàng chậm trễ quá lâu, để đèn sáng làm phiền hắn nghỉ ngơi.
Ân Huệ lặng lẽ thổi tắt hai ngọn đèn, bước đến bên giường, từ cuối giường bò vào phía trong, chui vào ổ chăn của mình.
"Lúc nãy vì sao lại mắng ta?"
Nam nhân bên cạnh đột nhiên hỏi, nghe giọng dường như vẫn chưa buồn ngủ.
Ân Huệ tùy tiện bịa một lý do: "Ta rất mệt, chỉ muốn ngủ, mà ngươi cứ giày vò ta. Nhưng ta đã biết lỗi rồi, xin Tam gia thứ tội."
Ngụy Chiêm im lặng.
Trước kia cũng có đôi lần hắn hứng khởi giữa đêm, nàng cũng đều dịu ngoan phối hợp. Gả đến đây hơn một năm, nàng vẫn luôn cẩn trọng giữ lễ, chưa từng thất lễ với hắn bao giờ.
Đêm nay nàng lại quá khích như thế, cào cấu đến mức cả lưng hắn toàn là vết máu, có thể thấy trong lòng oán giận sâu đến mức nào.
Ngụy Chiêm chỉ có thể nghĩ đến một nguyên nhân.
Lần này hắn cùng đại ca vào kinh, đại ca mang theo đại tẩu, còn hắn lại không đưa nàng đi.
"Hành ca nhi còn quá nhỏ, nếu cả cha lẫn mẹ đều không ở bên cạnh thì ta không yên tâm."
Ân Huệ không hiểu vì sao hắn lại đột nhiên nhắc đến nhi tử, cũng không nhớ nổi thời điểm này mười năm trước Ngụy Chiêm có nói vậy không. Sau chốc lát sững sờ, Ân Huệ quay lưng lại với hắn, nói: "Tam gia cứ yên tâm, ta sẽ chăm sóc tốt cho Hành ca nhi."
Ngụy Chiêm: "Ừ, ngủ đi."
Ân Huệ lập tức nhắm mắt lại.
Có lẽ sáng mai tỉnh dậy nàng sẽ trở lại phủ Thục Vương chứ không còn mắc kẹt trong giấc mộng hoang đường này nữa.
"Phu nhân, phu nhân, đến giờ dậy rồi ạ."
Ân Huệ giật mình tỉnh giấc. Mở mắt ra, trước mặt chính là hai nha hoàn hầu hạ nàng từ nhỏ - Kim Trản và Ngân Trản.
Cả hai đều mười sáu tuổi, Kim Trản xinh xắn lanh lợi, Ngân Trản dịu dàng trầm tĩnh, tươi tắn như hai đóa hoa.