Năm Cảnh Hòa thứ hai, đầu mùa hè tháng tư.
Mưa phùn rả rích dệt nên một lưới sương mù mờ ảo giữa đất trời. Gió nhẹ thổi qua, vài hạt mưa bụi bay qua cửa sổ, đáp xuống trên mặt.
Ân Huệ cảm thấy mình chính là con cá mắc trong tấm lưới ấy, tưởng như được hơi mưa tưới mát, sống cũng khá tốt, nhưng thật ra lại sắp bị nghẹt thở đến chết.
Với một người đã là Vương phi tôn quý như Ân Huệ, cái cảm giác bức bối ngột ngạt này rất lâu rồi nàng không trải qua.
.
Ân Huệ là tiểu thư của Ân gia - đệ nhất phú thương Yến địa. Từ nhỏ nàng đã sống trong nhung lụa, lại sở hữu nhan sắc hoa nhường nguyệt thẹn. Hễ thân thích gặp nàng đều khen tướng mạo nàng có phúc, lớn lên nhất định sẽ gả vào nhà quyền quý, an hưởng vinh hoa phú quý.
Đến tuổi bàn chuyện hôn nhân đại sự, trong sự ngưỡng mộ của vô số nữ tử Yến địa, Ân Huệ cũng thực sự gả cho con trai thứ ba của Yến Vương là Ngụy Chiêm.
Một nữ tử xuất thân thương hộ mà lại có thể gả cho Hoàng tôn, ai dám nói mệnh nàng không tốt?
Đáng tiếc, sau khi gả cho Ngụy Chiêm không lâu, Ân Huệ đã nếm trải ngay một lần ngột ngạt.
Qua lời của các tiểu nha hoàn trong phủ, Ân Huệ được biết Ngụy Chiêm từng có một biểu muội thanh mai trúc mã. Vị biểu muội ấy đẹp tựa tiên nữ. Nếu không phải vì cha chồng Yến Vương cần bạc để giải quyết quân nhu nên mới chọn một nữ tử nhà phú thương như nàng làm con dâu, thì thê tử của Ngụy Chiêm hẳn phải là vị biểu muội kia mới đúng.
Đám nha hoàn còn nói, Ngụy Chiêm một lòng si mê vị biểu muội kia, việc bị ép từ bỏ biểu muội đã trở thành tâm bệnh của hắn. Từ đó về sau, hắn hiếm khi cười nữa.
Lần đầu tiên nghe thấy những chuyện này, Ân Huệ thật sự khó chịu một thời gian, nhưng rất nhanh sau đó nàng đã phủ nhận lời đồn ấy.
Bởi theo quan sát của nàng, tuy Ngụy Chiêm đối với ai cũng lạnh lùng băng giá, như thể mọi người đều nợ hắn mấy vạn lượng bạc, và Ngụy Chiêm cũng chưa từng nói lời ngọt ngào với nàng, nhưng vào ban đêm Ngụy Chiêm lại rất thích gần gũi nàng, mỗi đêm mà chỉ gọi nước một lần cũng đã là hiếm hoi rồi.
Hơn nữa, Ngụy Chiêm chưa từng yêu cầu thông phòng. Ngay cả lúc nàng mang thai, vì muốn thể hiện sự hiền lương nên nàng chủ động đề xuất nạp thông phòng, Ngụy Chiêm cũng từ chối không hề do dự.
Rõ ràng là người trọng dục nhưng lại chỉ cần một nữ nhân là nàng, và còn kéo dài suốt mười năm.