Chương 62

Quan Bạch Vũ vốn họ Lữ, gia cảnh cũng không tệ. Ông nội cậu từng là cán bộ ở trấn, sau đó được điều lên thành phố.

Kiếp trước, khi Quan Bạch Vũ còn sống, cậu từng nói với Thạch Chấn đôi ba câu về gia cảnh của mình, những chuyện mà dân trong thôn hay đồn, nhưng cậu chưa bao giờ có ý định nhận lại người thân.

Về sau, khi Quan Bạch Vũ qua đời, Thạch Chấn cũng cắt đứt mọi liên hệ với nhà họ Lữ.

Dù vậy, vì cùng sống ở thành phố Trường Khê, Thạch Chấn vẫn từng gặp vài người trong nhà họ Lữ. Ông nội Quan Bạch Vũ sau khi tái hôn đã sinh thêm mấy người con, rồi những người này lại sinh con cháu. Nhà họ Lữ đông đúc, gia phong được tiếng là tốt, con cháu cùng thế hệ với Quan Bạch Vũ đều có tiền đồ. Tất nhiên, một phần cũng nhờ gia tộc có quan hệ rộng.

Trên đời này vốn không có công bằng tuyệt đối. Khi bậc trưởng bối làm trong ngành giáo dục hoặc y tế, việc con cháu chen chân vào hệ thống ấy luôn dễ dàng hơn người ngoài.

Thạch Chấn không rõ năm xưa đã xảy ra chuyện gì khiến nhà họ Lữ không cần Quan Bạch Vũ, chỉ biết bản thân chẳng muốn dây dưa gì với họ.

Khi biết căn phòng này thuộc sở hữu nhà họ Lữ, Thạch Chấn thoáng chần chừ, không biết có nên thuê. Anh từng nói dối với Quan Bạch Vũ rằng mình là anh họ của cậu, nhưng thực tế không phải. Nếu cậu và nhà họ Lữ có liên hệ trở lại, chuyện bại lộ thì sao?

Suy nghĩ một lát, Thạch Chấn vẫn quyết định thuê. Ở thị trấn, phòng cho thuê ít, tìm được chỗ phù hợp chẳng dễ dàng. Hơn nữa, với tính cách của Quan Bạch Vũ, cậu sẽ không bao giờ chủ động liên hệ với người nhà họ Lữ.

Về mẹ ruột Quan Bạch Vũ, kiếp trước Thạch Chấn tra mãi không ra tung tích, kiếp này chắc cũng khó mà bất ngờ xuất hiện.

Thạch Chấn ký hợp đồng thuê rồi tính chuyện sửa sang lại phòng ở. Trước kia khi mới lập nghiệp, hắn từng tự tay làm việc nặng như xây tường, lát gạch… mà còn làm rất khéo, từng được chủ bỏ tiền mời về dán gạch.

Căn phòng này lâu không ai ở nên xuống cấp, nhưng tường vẫn chắc. Vấn đề lớn nhất là sàn gỗ gác mái đã mục một số chỗ do dột lâu ngày, không thay mới thì chẳng thể đi lại, nguy cơ gãy sập rất cao. Ngoài ra, mái ngói cũng hỏng vài chỗ, cần thay.

Hắn dự định mua thêm ngói, gỗ, vôi… sửa lại nhà, rồi dùng vải bạt chia tầng trên thành ba phòng nhỏ để chị gái và các em gái mỗi người một phòng. Cha mẹ hắn ở tầng dưới, gần giếng trời, bên ngoài thì làm bếp và bày hàng.

Có căn nhà này, sau này hắn không cần mỗi ngày dọn hàng về nhà mà có thể để luôn ở đây.

Về việc làm của người nhà, cha mẹ hắn có thể theo hắn ra chợ bán hàng. Hai con gái riêng của mẹ kế từ sớm đã bỏ học, hoặc đi làm, hoặc theo cha mẹ buôn bán. Chỉ còn em gái ruột của hắn nhỏ hơn Quan Bạch Vũ một tuổi vẫn đi học, hiện đang học lớp 6. Hắn định tìm cách để em gái chuyển về đây học tiếp. Chuyện chuyển trường hoặc xin học dự thính không khó, chỉ cần tiền, và số tiền này hắn sẵn sàng bỏ ra. So với con riêng của mẹ kế, hắn coi trọng em ruột hơn máu mủ tình thân mà.

Chỉ là kiếp trước, quan hệ giữa hắn và em gái càng lớn càng xa cách. Cô bé mê yêu đương, chưa đến hai mươi tuổi đã dọn về sống chung với một gã trông đẹp mã nhưng vô dụng, chưa cưới đã ở rể. Cưới xong liền sinh hai con gái. Sau này, nhà chồng đối xử tệ, cô hết lần này đến lần khác đòi ly hôn, hắn đều đứng ra giúp. Nhưng mỗi lần đưa về nhà, cô lại quay về với gã kia. Mấy năm đó, nhà cửa chẳng lúc nào yên.

Về sau, khi Quan Bạch Vũ mất, hắn chẳng còn tâm trạng lo cho em gái nữa, mặc kệ cô, không cho tiền. Bị chồng đánh, cô dứt khoát ly hôn. Rồi cô lại để mắt đến một gã khác khéo mồm, từng có chút tiền nhờ gia thế, nhưng khi chỗ dựa sụp đổ thì cũng trắng tay.

Gã này tiêu xài hoang phí, lại hay mượn danh hắn để đi giao du. May mà chưa làm chuyện gì quá đáng nên hắn đành nhịn. Nhưng em gái hắn thì tiêu tiền càng lúc càng nhiều, lại chẳng tự kiếm ra, đồ xa xỉ mua không ngớt. Nhà chồng đầu tiên không chịu nổi tính hoang phí đó nên mâu thuẫn. Nhưng cô tiêu tiền không phải tiền nhà chồng, mà toàn xin từ hắn lấy lý do ở nhà chăm con không thể đi làm. Khi đó, hắn vẫn gửi tiền cho cô mỗi tháng.

Đối với ba đứa con của em gái từ bé đã quen xin tiền cậu để tiêu hắn cũng chẳng có nhiều thiện cảm. Chỉ may là giờ hắn đã trọng sinh…