Chương 61

Ban đầu, Thạch Chấn định để Thạch Tinh Hỏa tiếp tục ra ngoài làm công nhật. Nhưng giờ anh đã có thể đảm đương phần lớn khâu chuẩn bị công việc, nên Thạch Chấn quyết định để anh ở nhà phụ giúp. Một phần cũng vì bên ngoài chẳng có công việc nào thật sự phù hợp với anh.

Kiếp trước, Thạch Tinh Hỏa bị tai nạn chết ở công trường, để lại cho Thạch Chấn một bóng ma tâm lý. Hắn không sợ gì khác, chỉ sợ anh lại gặp chuyện ở công trình. Đào đất bùn thì còn tạm, chứ xây nhà thì hắn tuyệt đối không dám cho anh làm.

Từ khi Tinh Hỏa nhận phần lớn việc chuẩn bị, Thạch Chấn rảnh tay hơn để làm việc khác, còn Quan Bạch Vũ cũng có thời gian tập trung học. Hắn trả lương cho Tinh Hỏa mười tệ một ngày, còn Tiền Tiến tăng lên mười lăm tệ.

Nhờ có Tinh Hỏa giúp, quán đồ ăn chín của Thạch Chấn có thêm hai món mới là cánh gà nhồi và chân gà kho. Đây là món nhắm rượu rất hợp, khách mua đông.

Tuy nhiên, thời tiết nóng khiến đồ dễ hỏng. Món như gỏi đầu heo, hắn phải dậy sớm sang nhà Chu đồ tể lấy đầu heo tươi về nấu, rất mất sức. Nếu có tủ lạnh hoặc tủ đông, hắn có thể chuẩn bị trước. Nhưng giá của chúng không rẻ, mà hắn còn dự tính thuê cửa hàng mở quán, nên tiền kiếm được chưa kịp ấm tay đã thấy bao khoản cần chi.

Sáng nay, bốn giờ, Thạch Chấn dậy, chạy xe ba bánh sang thôn bên lấy đầu heo. Chu đồ tể gϊếŧ heo từ rạng sáng, xử lý xong thì bốn giờ mang thịt lên thị trấn bán. Nghề này đảo lộn ngày đêm, cực nhọc nhưng muốn kiếm tiền thì phải vậy.

Thạch Chấn vào nhà, thấy Chu đồ tể đang chặt thịt. Hắn thường mua đầu heo và cả thịt nạc ở đây để làm món gỏi thịt. Thịt bò thì hợp hơn, nhưng ở An Sơn trấn chẳng ai nuôi bò, nên không mua được thịt tươi.

“Thúc, cháu lấy đầu heo nhé.” Thạch Chấn nói.

Chu đồ tể cân thịt, báo giá. Hắn trả tiền ngay tại chỗ đây là lý do Chu đồ tể rất thích giao dịch với hắn làm buôn bán nhỏ, ai trả liền như thế đều quý.

Hắn nhờ chặt đầu heo, lấy lưỡi heo để bán gỏi, còn óc heo thì để lại cho chủ hàng thịt vì nhiều người tin ăn óc heo bổ não.

Mua xong, Thạch Chấn vội về chế biến rồi lên thị trấn bày hàng. Quán bán cả ngày, mỗi ngày ít nhất lãi 50 tệ.

Trước đây, hắn từng lo Tiền Tiến nghỉ việc, nhưng cậu vẫn làm chăm chỉ, nhận lương đều. Cậu nói không muốn tự đi bán hàng vì khâu chuẩn bị phức tạp. Mới 16 tuổi mà có thể ngồi cả ngày bán hàng đã là giỏi, bảo làm thêm việc khác thì quá sức. Lại còn phải chịu rủi ro, nên cậu thấy nhận hơn 400 tệ một tháng ổn hơn nhiều.

Hiện tại, cơm nắm của Thạch Chấn bán chạy hơn trước, chủ yếu nhờ các xưởng trong vùng đặt theo ca làm việc. Nhiều hôm đơn nhiều, hắn phải nấu thêm một nồi cơm rồi nhờ Thạch Tinh Hỏa phụ nặn. Cơm nắm của anh tuy không đẹp nhưng vẫn đều tay, nhân đủ, khách không chê.

Những đơn đặt hàng này giúp hắn kiếm thêm 5–10 tệ mỗi ngày số tiền nhiều người lúc này còn khó kiếm.

Bán xong buổi sáng, Thạch Chấn không về nhà ngay mà đi tìm phòng thuê. Lý do là sau kỳ thi trung học của Quan Bạch Vũ, hắn định đón cha mẹ và các em kế lên. Phòng của Quan Bạch Vũ hiện chất đầy đồ, phòng hắn thuê chung với Thạch Tinh Hỏa ở nhà Quan Kiến Quốc cũng vậy, nên không thể ở chung.

Hắn cũng không muốn họ ở trong thôn vì gần Quan Bạch Vũ, sợ cậu bị bắt nạt, mà xa thị trấn, đi lại bất tiện. Nếu không vì Quan Bạch Vũ, hắn đã thuê phòng ở thị trấn từ lâu, dù giá cao hơn.

Ở thời điểm này, nhà cho thuê rất hiếm. Trấn trên có hai chỗ: Một là ký túc xá cũ của xưởng, WC chung, bếp tự dựng ngoài ban công. Phòng 20m², chia hai gian, có sẵn đồ đạc, 50 tệ 1 tháng chưa gồm điện nước.

Hai là căn nhà hai tầng cũ trong ngõ nhỏ. Tầng trên thực chất là gác mái, tổng diện tích hơn 50m², có giếng trời nhỏ. Nhà bỏ trống lâu, cần sửa mái, không có đồ đạc, nhưng giá rẻ chỉ 400 tệ 1 năm, trả một lần. Chủ hiện sống ở Trường Khê, không thiếu tiền, ngại thu tiền lẻ hàng tháng.

Nếu là trước đây, Thạch Chấn sẽ chọn chỗ có sẵn đồ cho tiện. Nhưng giờ hắn đã tích cóp được ít vốn, có thể sửa mái và trả trước tiền thuê cả năm. Không ngần ngại, hắn chọn căn thứ hai.

Người dẫn đi xem là một thầy giáo về hưu hơn 60 tuổi ở ngay bên cạnh. Sau khi hắn quyết thuê, ông viết biên lai rõ ràng cho thuê một năm, 400 tệ. Ông còn dặn không được làm hỏng thêm nhà và tránh gây ồn vào ban đêm.

Khi kể về chủ nhà, Thạch Chấn vốn không để ý, nhưng lúc nghe tên, hắn bất giác sững người chủ nhà chính là ông nội ruột của Quan Bạch Vũ.