Hắn ngồi xuống tảng đá bên đường, ánh mắt nhìn về cánh cửa khép hờ của căn nhà đất. Bên trong im lìm, dường như không có ai.
Trong lòng Thạch Chấn bỗng trở nên bối rối, trống trải đến lạ.
Lúc còn ở bến xe, Thạch Chấn đã hỏi người ta hôm nay là ngày mấy. Thì ra là Ngày Tết Trồng Cây, rơi vào thứ bảy.
Thứ bảy thì học sinh thường được nghỉ, hắn vội vàng tới đây cũng vì muốn gặp Quan Bạch Vũ. Nhưng hắn lại quên mất hiện tại, dù là thứ Bảy thì buổi sáng học sinh vẫn phải đến trường. Bây giờ mới khoảng 11 giờ trưa, có lẽ Quan Bạch Vũ vẫn chưa tan học.
11 giờ trưa, tại xã Hạ Khâu.
Hạ Khâu là một xã nằm dưới quyền quản lý của trấn An Sơn. Nơi đây có trường tiểu học, trường trung học cơ sở và một trạm y tế lớn.
Trước đây, người dân quanh vùng nếu sinh con đều đến trạm y tế xã. Gần đây mới có quy định bắt buộc phải lên bệnh viện trấn sinh con cho an toàn.
Xã có một con phố nhỏ, hai bên đường san sát những cửa hàng tạp hóa, bán đủ mọi thứ từ dầu, muối, nước tương, giấm, đến thịt cá, rau củ, hay các vật dụng sinh hoạt hàng ngày.
Trường Sơ Trung Hạ Khâu và Tiểu Học Hạ Khâu
nằm cuối con phố này.
Lúc này, học sinh tiểu học đã tan trường. Một đám trẻ con đeo cặp sách ùa ra cổng trường như ong vỡ tổ. Một số có phụ huynh đến đón, số còn lại tự đi bộ hoặc đạp xe về nhà theo từng nhóm nhỏ.
Cạnh bên là trường trung học cơ sở, học sinh vẫn chưa tan học, phải chờ thêm khoảng hai mươi phút nữa.
Lớp 9A1 – Trường Sơ Trung Hạ Khâu.
Hai mươi năm sau, dù Sơ Trung Hạ Khâu vẫn còn tồn tại, phần lớn học sinh ở đây chỉ học đến lớp 9 là nghỉ. Chỉ một phần nhỏ tiếp tục thi lên trường cấp ba bình thường hoặc nếu không đậu thì chuyển sang học trung cấp nghề, sau đó có thể học liên thông lên cao đẳng.
Nhưng thời điểm hiện tại, khoảng năm 2005, phần lớn học sinh sau khi học hết lớp 9 là nghỉ học, nhiều em thậm chí bỏ học từ giữa chừng để đi làm công nhân ở các xưởng gần đó.
Trường chia lớp theo năng lực lớp nhanh dành cho những học sinh có định hướng học tiếp, giáo viên sẽ dạy nghiêm và bám sát kiến thức. Lớp chậm thì học sinh chỉ học để biết mặt chữ, giáo viên cũng không quản chặt, học sinh thì càng không quan tâm.
Lớp 9A1 là lớp nhanh.
Dù vậy, đến gần giờ tan học, không khí trong lớp cũng đã rục rịch. Nhiều học sinh đã lén thu dọn sách vở, chỉ chờ chuông reo là ùa ra ngoài.
Quan Bạch Vũ cũng đứng dậy theo mọi người. Đúng lúc ấy, bạn cùng bàn của cậu Diêm Giang Đào đeo cặp, bước lên ghế của cậu, dẫm qua bàn rồi nhảy xuống, không quên để lại một tiếng cười khẩy rồi bỏ đi.
Tập sách giáo khoa Quan Bạch Vũ đã sắp xếp gọn gàng trên bàn, giờ in hằn nguyên dấu giày bẩn chình ình trên trang bìa.
Bàn ghế trong lớp đã được thay mới, mỗi học sinh ngồi một bàn, xếp thành bốn hàng dọc. Hàng đầu và hàng cuối áp sát vào hai bên tường.
Vì thế, học sinh ngồi trong cùng nếu muốn ra ngoài thì bạn ngồi ngoài phải đứng dậy tránh đường. Mỗi cuối tuần, bàn ghế lại được xoay vòng hàng ngoài cùng chuyển vào trong cùng và ngược lại, để ai cũng có lần được ngồi sát tường.
Việc hoán đổi chỗ vốn rất bình thường nhưng Diêm Giang Đào lại cực kỳ ghét Quan Bạch Vũ. Khi cậu ngồi trong, Diêm Giang Đào ngồi ngoài thường cố tình không nhúc nhích khiến Quan Bạch Vũ không thể ra ngoài đi vệ sinh sau giờ học.
Còn khi Diêm Giang Đào ngồi trong, chỉ cần Quan Bạch Vũ chậm nhường đường một chút là y liền đá ghế cậu hoặc thẳng thừng dẫm lên bàn bước ra ngoài như vừa rồi.
“Diêm Giang Đào đúng là quá đáng!” Một bạn nữ ngồi ngay sau lầu bầu khó chịu. Trước đây, mỗi lần Quan Bạch Vũ bị chặn lối, cô là người hay giúp kéo bàn để cậu ra ngoài.
Quan Bạch Vũ chỉ mỉm cười, lấy khăn lau vết bẩn trên sách, bỏ vào cặp rồi lặng lẽ rời khỏi lớp.
Phía sau cậu, có người bất bình thay, có người dửng dưng, cũng có kẻ thầm mỉa mai.