Hôm nay khác hẳn mọi khi. Dù mới là thứ tư, nhưng vì là ngày quốc tế thiếu nhi nên trường tiểu học ở trấn cho học sinh nghỉ. Không chỉ vậy, mỗi em còn được phát một tấm vé vào công viên.
Học sinh lớp 4, 5, 6 có thể tự đi chơi, còn mấy em nhỏ hơn thì phải có người lớn dẫn. Thế là công viên hôm nay đông nghịt. Ban quản lý chắc cũng đoán trước, nên đã trang trí thêm, nhìn lộng lẫy hơn hẳn.
Công viên thu phí thế này, trước đây Quan Bạch Vũ chưa từng tới. Thấy Thạch Chấn bỏ tiền mua vé, cậu đã thấy xót, vậy mà vừa bước vào, mắt đã hoa lên vì người đông như kiến, cảnh lại mới lạ.
Có những thứ cậu chưa từng thấy bao giờ như xe điện đυ.ng, nhà nhún lò xo… Thứ gì cũng khiến cậu tò mò.
Trái ngược với cậu, Thạch Chấn lại thấy công viên nhỏ xíu. Ở những nơi khác, công viên thường có bãi cỏ, quảng trường rộng, còn ở đây, muốn tìm chỗ đủ rộng cho các bác gái tập thể dục buổi tối cũng khó. Dù vậy, cảnh trí vẫn ổn có hồ nước, núi giả, và một khu trò chơi trẻ em chật kín người.
Chỉ có điều, giá trò chơi đắt đỏ. Một lượt xe điện đυ.ng tới năm tệ! Thạch Chấn hỏi Quan Bạch Vũ có muốn thử không. Nhiều trò khác chỉ hợp cho trẻ nhỏ, nhưng xe điện thì cậu chơi được.
Khác với sau này, xe điện ở đây không chạy đồng loạt. Mỗi chiếc được mở riêng khi có khách trả tiền. Người đông nên cứ vừa dừng là lại có người lên ngay.
Quan Bạch Vũ lắc đầu: “Ca, em chỉ muốn nhìn thôi, không chơi đâu.”
Trong đầu cậu nghĩ: [Ngồi vài phút mất hẳn năm tệ – điên à!] Sợ Thạch Chấn ép mình chơi, cậu vội nói tiếp: “Hay mình đi chỗ khác dạo đi.”
Thế là hai người đi một vòng quanh công viên. Nơi tuy nhỏ nhưng cũng đủ trò, còn có cả quầy bán quà vặt. Thạch Chấn bỏ 1 tệ 6 hào mua hai cây kem dâu sữa chua. Loại này trước đây có lúc chỉ 5 hào một cây, giờ chẳng hiểu sao đã lên 8 hào.
Quan Bạch Vũ trước nay chỉ ăn loại 2–3 hào, lần đầu được nếm kem “đắt tiền” thế này, trong lòng sung sướиɠ rộn ràng.
Họ còn ghé chỗ nhϊếp ảnh gia chụp một tấm chung, giá 2 tệ. Máy ảnh vẫn dùng phim cuộn, phải vài ngày sau mới lấy được, nên nhϊếp ảnh gia đưa tờ phiếu hẹn đến quán ảnh gần công viên nhận. Công việc của ông này đắt khách lắm nhiều gia đình cả năm mới đưa con đi chơi một lần nên không quên chụp ảnh kỷ niệm, nhất là những bé còn mặc quần thủng đũng.
Ngay sau họ là một bé trai được mẹ bôi chấm đỏ giữa trán, mặc quần thủng đũng mà chẳng ai che lại. Cha mẹ cậu bé chi hẳn 10 tệ để chụp liền 5 tấm cả ảnh đơn lẫn ảnh chung. Thạch Chấn nghĩ bụng: [Mai sau thằng bé lớn chắc sẽ coi đây là “hắc lịch sử” mất.]
Hai người ở công viên tới tận bốn giờ chiều mới về.
Buổi tối, Thạch Chấn vẫn ra trấn bán xiên nướng, còn Quan Bạch Vũ ở nhà. Trong làng, nhiều người tụ tập trước cửa họ vừa ăn vừa chuyện trò. Từ tháng 3 đến giờ, Thạch Chấn mới ở đây chưa đầy ba tháng, nhưng Quan Bạch Vũ đã thay đổi nhiều. Người trong làng vì gặp cậu thường xuyên, lại thấy vẫn mặc quần áo cũ nên ít ai để ý.
Hôm nay thì khác.
Vốn gu thẩm mỹ của Thạch Chấn thiên về màu tươi sáng, hợp đúng sở thích của Quan Bạch Vũ. Áo mới của cậu gồm một chiếc đỏ thẫm, một xanh đậm, một màu nghệ và một nâu, trong đó Thạch Chấn thích nhất là màu đỏ nên bắt thay ngay.
Áo đỏ, quần đen, giày trắng, làn da trắng hồng Quan Bạch Vũ nổi bật hẳn, đứng cạnh đám bạn cùng tuổi trông như tiên đồng giữa bầy khỉ.
Mọi người khen không ngớt:
“Tiểu Vũ lớn lên đẹp trai quá!”
“Sau này khéo mấy cô mê cho mà xem.”
“Trên tivi cũng chưa chắc đẹp bằng!”
“Ba ruột cháu ngày xưa cũng đâu được thế này, chắc mẹ cháu đẹp lắm.”
Rồi câu chuyện chuyển sang chuyện khác như nhà Quan Quảng Quốc nuôi gà không bán được. Gà thịt nuôi tới bảy tuần là xuất chuồng, nhà họ đã nuôi hai tháng mà vẫn ế.
Do đường vận chuyển kém, giá gà vịt phụ thuộc vào cung cầu trong vùng. Lúc người nuôi ít, giá tăng; nuôi nhiều, giá rớt. Heo cũng vậy. Mấy năm trước, nhu cầu cao mà ít người nuôi, ai nuôi cũng lời. Giờ ai cũng thấy nuôi gà có lãi nên đổ xô làm, thành ra giá sụt.
Nuôi vài con gà mái thì rẻ, còn gà thịt phải tốn thức ăn. Mà bán rẻ thì coi như lỗ, nên Quan Quảng Quốc đang rầu. May là dù giá thấp, vẫn bán được, chứ giữ lại nuôi tiếp mới thật sự “chết tiền”.
Mọi người bàn tán, chê nhà họ tham lời.
Đang nói chuyện, xa xa vang lên tiếng hét, rồi tiếng cãi vã, đồ đạc rơi loảng xoảng. Cả nhóm lập tức chạy về hướng nhà Quan Khải.
Nhớ lại cảnh sáng nay, Quan Bạch Vũ đoán ngay chuyện gì xảy ra, chẳng buồn hóng. Cậu thà ở nhà đọc sách ôn thi hơn. Nhưng Thạch Tinh Hỏa thì háo hức, chạy đi xem ngay.
Hơn một tiếng sau mới về, mà vẫn chẳng kể rõ ràng. Lát sau, mẹ Quan Kiến Quốc tìm đến kể tường tận thì ra mẹ Quan Khải đòi ly hôn.
Ở nông thôn thời này, ly hôn là chuyện động trời. Thường đàn bà chịu đựng chồng nɠɵạı ŧìиɧ, đàn ông cũng nhẫn nhịn vợ, vì tìm người mới đâu dễ. Bà ấy quyết tâm, lại còn có “mối” mới kém bà tới mười tuổi!
Nghe nói nếu nhà chồng không đồng ý, bà sẽ “cầm dao tới chém chết hết”.
Quan Bạch Vũ: “…” Quả là lợi hại thật!