Quan Bạch Vũ vừa trông thấy mẹ của Quan Khải liền cảm thấy hơi bất an, khẽ nói với Thạch Chấn: “Ca, hay là để hôm khác chúng ta lại mua?”
Vừa rồi cậu đã cố tránh mặt bà, nhưng nếu bây giờ lại chạm trán, e là khó mà né được.
Thạch Chấn cau mày: “Sao phải chờ?”
Nói xong, hắn mới nhận ra vẻ lo lắng của Quan Bạch Vũ, bèn trấn an: “Thím ấy ngang nhiên bước ra, rõ ràng chẳng sợ ai nhìn thấy. Đã vậy chúng ta sợ gì chứ?”
Làng họ ở cách trấn không xa. Mẹ của Quan Khải vốn là người địa phương, chẳng những dân làng này biết, mà làng khác cũng biết mặt. Giờ bà ta dám nắm tay đàn ông lạ mà đi dạo, tám phần là đã quyết tâm ly hôn.
Nghe vậy, Quan Bạch Vũ thấy cũng có lý, nhưng vẫn lo: “Lỡ thím ấy bị chồng đánh thì sao?”
Thạch Chấn bật cười: “Ngoài ông nội của em, ai dám đánh? Mà đánh chưa chắc đã thắng nổi đâu.”
Cha của Quan Khải, ông Quan Văn Quốc, cao hơn anh trai mình Quan Bình Quốc một chút, nhưng cũng chỉ hơn 1m6, gần như bằng mẹ Quan Khải. Chưa chắc ông ta đã đánh thắng được bà.
Nghĩ kỹ, Quan Bạch Vũ thấy đúng là hợp lý.
Thạch Chấn nói thêm: “Với lại, bọn họ chỉ bắt nạt kẻ yếu, chứ không dám ra tay.”
Quan Bạch Vũ không nhịn được bật cười.
Từ ngày bị bệnh và được Thạch Chấn tận tâm chăm sóc, tình cảm giữa hai người càng thân thiết hơn. Thạch Chấn vốn quý từng đồng kiếm được, vậy mà khi cậu ốm lại bỏ mặc cả sạp hàng để lo cho cậu. Đây là lần đầu tiên Quan Bạch Vũ cảm nhận rõ ràng thế nào là tình thân.
Sự thay đổi ở Quan Bạch Vũ, Thạch Chấn đều thấy rõ, và hắn rất thích điều đó.
Hôm ấy, Thạch Chấn mua cho Quan Bạch Vũ bốn chiếc áo ngắn tay đơn giản, cùng ba chiếc quần dài.
Ban đầu Thạch Chấn định mua quần đùi vì trời nóng, nhưng Quan Bạch Vũ nói: “Ca, mùa hè muỗi nhiều lắm, mặc quần đùi thế nào cũng bị cắn.”
Quả đúng vậy. Ở đây nước nhiều, ruộng lúa bạt ngàn nên muỗi dày đặc, mà muỗi lại thường cắn vào chân. Da của Quan Bạch Vũ trắng và mềm vì ít làm việc đồng áng, đã thế còn dễ bị muỗi “chọn mặt gửi nọc”. Một vết cắn thôi cũng nổi thành cục to. Thế là Thạch Chấn mua luôn quần dài rộng rãi cho cậu.
Khoác quần áo mới vào, Quan Bạch Vũ trông khác hẳn, sáng sủa hẳn ra y như lời dân làng nói, là “trông giống người phố chứ không phải dân quê nữa”. Đây là lần đầu tiên cậu đi cùng người khác để mua đồ mới, nên quý vô cùng, cứ ôm khư khư vào lòng.
Xong đồ của mình, cậu nói: “Ca, ca cũng mua vài bộ đi.”
“Ừ.” Thạch Chấn đáp rồi vào một cửa hàng quen, mua tám chiếc áo ba lỗ và sáu chiếc quần đùi. Tám cái áo chia đôi bốn cho hắn, bốn cho Thạch Tinh Hỏa. Quần cũng chia đều, chỉ khác màu chứ kiểu dáng giống hệt nhau.
Lý do mua áo ba lỗ đơn giản vì trời nóng, đàn ông mặc ba lỗ cho mát, thậm chí nhiều người còn cởi trần. Thạch Chấn không sợ muỗi cắn, chỉ khi gặp loại muỗi “độc” mới sưng lên. Thạch Tinh Hỏa thì càng “trâu bò” hồi ở làng, mùa hè nóng bức, anh thường ngủ ngoài trời, muỗi cắn đầy người mà vẫn ngủ ngon.
Quần áo của hai anh em Thạch Chấn giá rẻ hơn hẳn của Quan Bạch Vũ. Quan Bạch Vũ thấy vậy liền âm thầm nghĩ sau này có tiền, nhất định sẽ mua cho ca mình những bộ đẹp nhất. Và cả cho Thạch Tinh Hỏa nữa phải mặc giống nhau mới được.
Mua quần áo xong, Thạch Chấn mua thêm hai đôi dép nhựa cho mình và Thạch Tinh Hỏa, giá chỉ năm hào một đôi, cùng cỡ nên khỏi lo chọn sai. Riêng Quan Bạch Vũ, vì sợ đi dép hở mũi dễ bị muỗi cắn, lại nghĩ đi học thể dục chắc cũng không cho mang dép, nên Thạch Chấn dẫn cậu đi mua giày bata.
Giày bán mười lăm tệ một đôi, đế dày và chắc chắn, nhìn là biết bền. Ban đầu Thạch Chấn định mua vừa chân, nhưng cả chủ quán lẫn Quan Bạch Vũ đều bảo nên mua lớn hơn một cỡ, thế là nghe theo.
Xong xuôi, Thạch Chấn nói: “Hôm nay là quốc tế thiếu nhi, coi như mấy bộ này là quà cho em. Giờ mình đi ăn hoành thánh, rồi ghé công viên chơi nhé?”
Quan Bạch Vũ trước đó không để ý hôm nay là ngày 1/6, vì thời buổi này người ta ít ai coi trọng mấy dịp lễ này, hơn nữa cậu cũng đã nghỉ học mấy hôm nên chẳng nghe ai nhắc. Không ngờ ca mình lại nhớ và tặng quà thật sự vui không tả xiết.
Giữa trưa, Thạch Chấn dẫn cậu ăn đại hoành thánh loại to, nhân thịt đầy, giá hai tệ, một bát mười cái. Quan Bạch Vũ ăn không hết, phải nhường lại cho Thạch Chấn hai cái.
Ăn xong, hai người cùng ra công viên nơi vui chơi duy nhất của cả trấn và vùng quê quanh đây. Hai mươi năm sau quay lại, công viên này đã miễn phí, nhưng thời điểm đó vẫn thu hai tệ một vé, chỉ trẻ em cao dưới 1m2 mới được miễn. Vì thế dân trấn ít khi đi, chỉ cuối tuần mới thấy một vài gia đình dẫn con tới.